Chương 5 - Ký Nhân Duyên Trong Luân Hồi

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Xử lý cô ta.”

Khúc Man Man lập tức hoảng loạn, quỳ rạp dưới chân anh ta, vừa khóc vừa bò lết:

“Thái tử gia, tôi sai rồi! Tôi không dám nữa! Xin ngài nể mặt em gái tôi mà tha cho tôi lần này!”

“Giang Dự! Cầu xin em đấy! Chúng ta là chị em ruột mà!”

Tôi ngồi xổm xuống, tốt bụng giúp cô ta chỉnh lại mái tóc rối bù:

“Chị à, chẳng phải chị vừa mới muốn em chết sao?”

“Sao giờ lại nhớ ra tụi mình là chị em rồi?”

Rất nhanh, hai vệ sĩ bước vào, kéo Khúc Man Man dậy.

“Không! Thả tôi ra! Giang Dự, con tiện nhân này!”

Tiếng chửi rủa của cô ta ngày càng xa, cuối cùng biến mất sau cánh cửa.

Trong thư phòng, lập tức im phăng phắc.

Tôi đứng dậy, phủi bụi trên tay, ánh mắt lần nữa dừng lại trên những bức ảnh treo tường.

Đúng thật là tôi.

Bị chụp lén từ nhiều góc độ, thời gian kéo dài suốt nhiều năm.

Cố Yến Châu này… rốt cuộc là bắt đầu chú ý đến tôi từ bao giờ?

Tôi quay sang nhìn anh ta, cũng đúng lúc anh ta đang nhìn tôi.

Tôi kéo khóe môi, gượng gạo cười một cái.

“Cố thiếu, cái này…”

“Nếu sớm biết bạch nguyệt quang chính là em, lúc cầu phúc chắc em đã thành tâm hơn rồi.”

“Biết đâu còn bùng phát tiềm năng, kéo hết may mắn về cho anh luôn ấy chứ.”

Cố Yến Châu chẳng buồn để tâm đến mấy lời giỡn cợt của tôi.

“Ý cô là gì? Cô nói người trong ảnh là cô à?”

Tôi giơ tay chỉ vào bức ảnh chụp cảnh đang ăn xiên que ở cửa hàng tiện lợi.

“Tấm này, hè năm lớp 11, cửa hàng tiện lợi mới khai trương gần trường.”

Tôi dừng lại một chút, hồi tưởng lại chuyện năm đó:

“Hôm đó em vừa lãnh lương làm thêm, mua được đôi giày vải mới, kết quả ăn vội quá, làm đổ nguyên tô nước lèo lên giày.”

“Anh nhìn xem.”

Tôi chỉ vào ống quần cô gái trong ảnh:

“Chỗ này có một mảng sẫm màu, chính là vết nước lèo.”

Nói xong, tôi bỗng cảm thấy kỳ lạ.

Tôi đang làm cái gì vậy? Giải thích rõ ràng thế làm gì?

Cố Yến Châu nhìn theo hướng tay tôi, cả người cứng đờ.

Trong thư phòng chỉ còn tiếng hít thở khe khẽ.

Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu, rồi mới từ từ dời mắt sang tôi.

Một lúc sau, anh mới nói hai từ:

“Ra ngoài.”

Tôi chỉ chờ có thế, vội vã quay người bước đi. Bầu không khí ở đây quá quái lạ, tôi không muốn ở lại thêm giây nào.

Vừa đi đến cửa, giọng nói lạnh lùng của anh lại vang lên sau lưng:

“Chị cô, tôi đã cho người đưa về nhà họ Lục.”

“Sau này tránh xa cô ta ra, cô ta không phải loại tốt đẹp gì.”

Tôi không dừng bước, nhưng trong lòng lại âm thầm bĩu môi.

Vậy là chỉ đưa về thôi à? Tôi còn tưởng sẽ xử luôn chứ.

Phí thật.

Từ sau vụ việc ở thư phòng tầng ba, Cố Yến Châu không còn xuất hiện nữa.

Nhưng thẻ đen vẫn xài được, tiền sinh hoạt năm triệu mỗi tháng vẫn chuyển đều như cơm bữa.

Vậy là tôi yên tâm rồi.

Cuộc sống của tôi ngày càng thảnh thơi: đi mua sắm, spa, ăn uống khắp nơi.

Cuộc sống hào môn đúng là nhàm chán và vô vị… nhưng lại thơm mùi tiền.

Còn bên phía Khúc Man Man thì lại im hơi lặng tiếng khá lâu.

Tôi đoán chắc cô ta bị đưa về chỗ Lục Tấn rồi, cuộc sống chắc chắn chẳng dễ dàng gì.

Dù sao Lục Tấn cũng là loại điên thật sự, không biết yêu, chỉ biết tra tấn người khác.

Hôm đó, tôi vừa bước ra khỏi một cửa hàng đồ hiệu, phía sau là vài vệ sĩ xách đống túi lớn túi nhỏ giúp tôi.

Đi đến bãi xe, tôi đang định lên xe thì một chiếc xe van bất ngờ lao đến, thắng gấp trước mặt tôi.

Cửa xe bật mở, vài gã đàn ông đeo khẩu trang lao xuống, tóm lấy tôi.

Vệ sĩ lập tức phản ứng, chắn trước mặt tôi.

Nhưng bọn chúng đông hơn, lại cầm theo vũ khí.

Trong lúc hỗn loạn, sau gáy tôi bị đánh mạnh, mắt tối sầm lại.

Lần nữa tỉnh dậy, tay chân tôi đều bị trói chặt bằng dây thừng.

Trên mắt bị bịt kín, chẳng thấy gì cả.

Nhưng mùi hôi trong không khí, cùng tiếng xích sắt kéo lê dưới đất vang vọng từ xa…

Tôi quá quen thuộc rồi.

Quen đến mức toàn thân bắt đầu lạnh toát.

Đây là căn phòng đen của Lục Tấn!

Kiếp trước, mỗi lần Lục Tấn phát bệnh, tôi đều bị nhốt ở đây.

Hắn dùng đủ mọi cách để tra tấn tôi — roi da, sắt nung đỏ…

Thậm chí cầm dao phẫu thuật rạch từng nhát trên người tôi, rồi ngồi thưởng thức cảnh máu chảy không ngừng.

Hắn nói chỉ có nỗi đau mới khiến hắn cảm thấy bản thân còn sống.

Còn tôi, chính là liều thuốc an thần tốt nhất của hắn.

Tôi cố vùng vẫy ngồi dậy, nhưng cả người run rẩy dữ dội.

Trong bóng tối, vang lên một giọng nữ đầy đắc ý.

“Tỉnh rồi à? Em gái ngoan của chị.”

Là Khúc Man Man.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)