Chương 9 - Kiếp Trước Không Thể Đổi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khối C.

Đậu vào khoa Luật, Đại học Chính pháp Hoa Đông.

Ngày giấy báo trúng tuyển gửi đến trường, cô Ôn đích thân gọi cho tôi.

Giọng cô vừa cười, vừa như đang khóc.

“Tri Hạ, giấy báo trúng tuyển của em tới rồi, đến nhận nhé.”

Tôi ngồi xe khách hai tiếng tới trường.

Cô Ôn đưa tôi phong bì thư.

Màu đỏ, in tên trường ánh vàng nổi bật.

Tôi mở ra.

Bên trong là giấy báo trúng tuyển – và một tờ giấy khác:

Thông báo học bổng toàn phần.

Học phí, ký túc, trợ cấp sinh hoạt – toàn bộ miễn phí.

Bốn năm.

Tôi đặt giấy báo lại vào phong bì, không khóc.

“Tri Hạ, em định nói với mẹ không?” – cô Ôn hỏi.

“Có. Nhưng chưa phải bây giờ.”

“Vậy em định làm gì?”

“Em muốn tới ngân hàng thị trấn trước.”

Tôi đến ngân hàng.

Rút hết 3.780 tệ mà tôi dành dụm suốt hai năm đi làm thêm.

Rồi bắt xe về thôn Hà Đông.

Về đến nơi là buổi chiều.

Việt Việt đang dùng cành cây vẽ bậy dưới sân, thấy tôi thì ném cây chạy tới.

“Chị!”

Tôi xoa đầu nó, rồi đi vào nhà.

Mẹ tôi đang xem tivi trong phòng khách, thấy tôi, tay cầm điều khiển hơi siết lại.

Chúng tôi đã tám tháng không nói chuyện trực tiếp.

“Mẹ.”

“…Về rồi hả?”

“Ừ.”

Tôi lấy từ túi ra giấy báo trúng tuyển, đặt lên bàn.

“Con đậu rồi. Đại học Chính pháp Hoa Đông Ngành luật. Học bổng toàn phần.”

Mẹ tôi từ từ cầm phong bì, nhìn rất lâu.

Ngón tay bà run rẩy.

“Luật… học luật?”

“Vâng.”

Bà đặt phong bì xuống, không nhìn tôi.

“Con cố tình.”

Tôi không đáp.

“Con học luật, là để tính sổ với mẹ.”

“Mẹ, con học luật để bảo vệ bản thân.”

Bà im lặng hồi lâu.

“Tri Hạ… số tiền đó… mẹ thật sự đã sai. Nhưng mẹ làm vì Việt Việt—”

“Mẹ không cần giải thích. Con không trách mẹ vì thương Việt Việt. Con chỉ trách mẹ nghĩ rằng con có thể bị hy sinh.”

“Mẹ không—”

“Mẹ có. Nhưng con không muốn cãi nhau nữa.”

Tôi móc từ túi ra 2.000 tệ, đặt lên bàn.

“Đây là tiền con làm thêm, đủ cho Việt Việt đóng học phí kỳ tới. Sau này con sẽ không gửi nữa. Mẹ dùng tiền bồi thường của ba lo cho em.”

Mẹ tôi nhìn 2.000 tệ, cuối cùng cũng bật khóc.

Không phải diễn.

Là khóc thật.

Nhưng tôi không biết bà khóc vì thương tôi, hay vì những lời nói dối bị bóc trần.

Có thể là cả hai.

Cũng có thể – chẳng là gì cả.

Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng khách.

Việt Việt đứng ở cửa.

Nó nghe thấy rồi.

Đứa bé chín tuổi, nhìn tôi, ánh mắt mang theo bất an – và một điều gì khác nữa.

“Chị… chị sắp đi rồi ạ?”

“Ừ. Chị lên Thượng Hải học đại học.”

“Thượng Hải ở đâu?”

“Rất xa. Ngồi tàu mất hơn mười tiếng.”

“Chị còn về không?”

“Chị sẽ về thăm em.”

Tôi ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt nó.

“Việt Việt, em phải học thật tốt. Không phải vì chị bảo. Mà vì chỉ có học, thì sau này con đường em đi mới là do em tự chọn.”

Nó gật đầu, nửa hiểu nửa không.

Tôi đứng dậy, xách hành lý lên.

Một cái ba lô cũ. Một bao tải đan.

Trong đó là vài bộ quần áo, sách vở, sổ ghi chép – và ba tờ giấy kia.

Chi tiết tiền bồi thường.

Giấy báo tiết kiệm giáo dục.

Điều luật pháp lý.

Ba tờ giấy.

Hai năm.

Một cuộc đời.

Tôi đi tới đầu làng, ngoái đầu nhìn lại một lần.

Ngôi nhà đất vẫn là căn nhà đất đó. Cây quế trong sân vẫn là cây quế đó.

Kiếp trước, tôi rời khỏi ngôi nhà này lúc mười sáu tuổi, mang một bao tải đi Đông Quản làm công nhân.

Kiếp này, tôi rời khỏi ngôi nhà này lúc mười tám tuổi, mang một bao tải lên Thượng Hải học đại học.

Cùng một bao tải.

Nhưng là hai con đường khác nhau.

Xe minibus đến.

Tôi lên xe, chọn chỗ cạnh cửa sổ.

Khi xe nổ máy, tôi áp mặt vào kính.

Gió tháng Bảy lùa vào khe cửa, ấm áp, mang theo mùi ruộng lúa và đất đai.

Kiếp trước, Trình Tri Hạ nuôi em trai 18 năm, chết trên giường bệnh trong phòng trọ, không ai hay.

Kiếp này, Trình Tri Hạ nuôi chính mình 2 năm, đậu hạng 34 toàn tỉnh, giành được học bổng toàn phần ngành luật.

Xe rẽ vào khúc cua.

Thôn Hà Đông biến mất khỏi gương chiếu hậu.

Tôi nhắm mắt lại.

Từ giờ trở đi.

Chỉ sống cho chính mình.

(Hoàn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)