Chương 6 - Kiếp Sau Ta Không Gả Cho Chàng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hoàng hậu yến thỉnh các nữ tử thế gia vừa tuổi, chưa có hôn ước.

Là để chọn thái tử phi.

Những lễ trước đây ta đều nhận.

Nhưng hôm nay, ta đẩy trả những thứ này về.

“Ý tốt của điện hạ thần nữ xin nhận, chỉ là yến tiệc trong cung ngày kia, thần nữ sẽ không đi.”

Sắc mặt Bùi Kim Việt lập tức trắng bệch.

Ta lại đưa mắt nhìn người cuối cùng.

“Ngươi lại vì sao mà đến?”

Đàm Thất thay đổi dáng vẻ nghèo khó sa sút ngày thường.

Khẽ phe phẩy quạt, mày mắt ngậm tình.

“Tất nhiên là trong lòng nhớ nhung nhị tiểu thư.”

“Dẻo miệng.”

Bùi Kim Việt bước lại gần vài bước, chắn hắn lại.

“Người này vào仕 đến nay không làm nên việc gì, không có chút tiền đồ. Sân viện hắn ở còn không rộng bằng nơi ở của nha hoàn thân cận bên cạnh nàng. Nàng chớ để lời ngon tiếng ngọt của hắn lừa gạt.”

“Không sao, Tiêu phủ nhà rộng viện lớn, hắn chỉ việc ở rể là được.”

Bùi Kim Việt sững lại, quay đầu nhìn Đàm Thất.

“Ngươi nguyện ở rể Tiêu phủ?”

Đàm Thất thần sắc thản nhiên, không hề có nửa phần ngượng ngập.

“Vì sao không nguyện? Đại phu nói răng miệng ta không tốt, phải ăn chút cơm mềm.”

Bùi Kim Việt im lặng rất lâu, vẫn không nhịn được mà thấp giọng khuyên:

“Nếu sau này hắn sinh lòng khác thì sao?”

Lo lắng này rất dễ trả lời.

“Đổi hắn là được. Trên đời thư sinh tuấn tú nhiều vô kể, đâu chỉ có mình hắn.”

“Hầu gia đồng ý rồi?”

“Tất nhiên là đồng ý. Huynh trưởng ta còn ở biên quan, tỷ tỷ gả cho Dung Kỳ, sau này chưa biết chừng cũng phải rời kinh.”

“Phụ thân sống nhàn tản, còn đang chờ bế cháu đấy.”

Bùi Kim Việt cảm thấy cổ áo hôm nay hơi cao.

Khiến chàng thở không ra hơi.

Cũng có lẽ là trời ngày càng ấm, nóng đến đầu óc choáng váng.

Làm chàng có chút nghe nhầm.

Nếu không thì giải thích thế nào.

Tiêu Tĩnh Dao xưa nay tham tiền ích kỷ, thích vinh hoa.

Lại từ chối chàng là thái tử.

Chọn Đàm Thất nghèo rớt mồng tơi.

11

Đoan Ngọ sắp đến, trong cung mở yến.

Chốn phố phường cũng náo nhiệt ồn ào.

Dung Kỳ hẹn tỷ tỷ cùng dạo phố, đêm đến ngắm đèn.

Ta chậm rãi theo sau hai người, vừa đi vừa ăn uống.

Đột nhiên có tiếng hô lớn.

“Sân khấu dựng xong rồi, vở hay sắp diễn, mau đi chiếm chỗ!”

Đám đông lập tức ùa về một hướng.

Giữa lúc chen lấn, đột nhiên có một đứa trẻ ngã ngồi xuống đất.

Người xung quanh vai sát vai, chẳng ai chú ý.

Mắt thấy sắp có người giẫm thẳng lên.

Ta không kịp nghĩ nhiều.

Lập tức nhanh chân tiến lên đẩy người đó ra.

Người bị ta đẩy thân hình lảo đảo dữ dội.

Vốn định há miệng mắng, nhưng ngẩng mắt thấy trong lòng ta đang bế đứa trẻ.

Lại phát hiện dòng người bên cạnh chen chúc chống đỡ.

Bản thân cũng chẳng bị ngã bị thương.

Chỉ đành hậm hực sờ chóp mũi.

Xoay người hòa vào dòng người rời đi.

Tỷ tỷ nghe động tĩnh vội chạy tới.

“Có bị va đập chỗ nào không? Chuyện hung hiểm như vậy giao cho hạ nhân làm là được, cớ gì phải tự mình mạo hiểm?”

Ta để mặc tỷ tỷ kiểm tra thương thế.

“Không kịp gọi người. Nếu không kịp bế đứa trẻ lên, để xảy ra giẫm đạp gây họa lớn thì không kịp nữa.”

Tỷ tỷ bất đắc dĩ trách yêu ta một cái, khẽ thở dài:

“Muội ngày thường cứ treo bên miệng rằng mình ích kỷ bạc tình. Nhưng thật sự gặp chuyện gấp, điều trong lòng muội nghĩ đến đầu tiên chưa bao giờ là bản thân.”

Thế là ta vừa bị mắng một trận, vừa được khen một trận.

Dung Kỳ đón tỷ tỷ đi thả hoa đăng.

Ta chậm rãi xoay người.

Cách đám đông, từ xa đối diện với ánh mắt đã nhìn ta thật lâu kia.

Bùi Kim Việt vẫn luôn không chịu tin.

Mộng Nương Tử là Tiêu nhị tiểu thư.

Người tốt mà chàng ngày nhớ đêm mong.

Nên là dáng vẻ thần nữ bước ra từ thoại bản.

Tài tình trác tuyệt, tâm tính thuần thiện.

Trong ấn tượng cố hữu của chàng.

Tiêu nhị tiểu thư hành sự lỗ mãng.

Thiên vị tiền tài, lại tham quyền thế.

Căn bản không phải người trong lòng mà chàng phác họa trong đầu.

Cho đến khoảnh khắc vừa rồi, chàng thấy nàng không màng dòng người hung hiểm.

Dứt khoát xông vào đám đông cứu đứa trẻ.

Cảnh ấy hung hăng đánh vỡ toàn bộ thành kiến.

Trên sân khấu, tiếng chiêng trống vang dội.

Tiếng trống trận hòa cùng kèn hiệu thê lương ầm vang nổi lên.

Vở đang diễn chính là thoại bản của Mộng Nương Tử.

Kịch diễn đến đoạn biên quan đại hạn, ngàn dặm đất cháy.

Tướng sĩ thủ quân thiếu nước mấy ngày.

Môi nứt, thân khô, sớm đã không còn sức cầm giáo chiến đấu.

Quân địch dò được cảnh khốn cùng của quân ta, thừa cơ ồ ạt tấn công.

Móng sắt đạp phá phòng tuyến biên thành, từng bước áp sát.

Tướng sĩ liên tiếp bỏ mạng sa trường.

Đúng lúc này.

Thần nữ đang lịch luyện chốn nhân gian cắt cổ tay mình.

Nàng không thể dùng thần lực nơi phàm trần.

Chỉ có một thân máu thần nóng bỏng là có thể dùng.

Từng giọt rơi xuống đất, máu rơi hóa suối.

Nuôi dưỡng tướng sĩ.

Nhờ chút sinh cơ ấy, cục diện chiến trường đảo ngược.

Trận này đại thắng.

Vở diễn đến hồi kết.

Ta quay đầu nhìn Bùi Kim Việt bên cạnh.

“Điện hạ trước nay vẫn luôn khuynh tâm với thần nữ do ngòi bút thần nữ tạo ra. Nàng ấy mang lòng vì muôn dân, vô tư chí thiện, cam nguyện cắt cổ tay hiến máu, xả thân cứu chúng sinh.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)