Chương 5 - Kiếp Sau Ta Không Gả Cho Chàng
Trong nhã gian trà quán, bầu không khí yên tĩnh.
Bùi Kim Việt chăm chú nhìn người đến, mày nhíu chặt.
“Xin hỏi vì sao Mộng Nương Tử không có mặt?”
Đàm Thất ung dung chắp tay hành lễ.
“Tại hạ chính là Mộng Nương Tử.”
Bùi Kim Việt cười lạnh:
“Thế nhân đều biết Mộng Nương Tử là nữ tử.”
“Dựa vào đâu mà xác định? Chỉ dựa vào một danh hiệu này sao?”
Sắc mặt Bùi Kim Việt trở nên vi diệu.
“Nếu ngươi là Mộng Nương Tử, ngươi là nam tử, vì sao lại lấy danh hiệu như vậy?”
Đàm Thất nói rất hùng hồn:
“Đương nhiên là để người ta không tra được đến đầu ta. Nếu bị đồng môn sư trưởng biết ta viết thoại bản, danh tiếng sẽ không tốt.”
“Đã sợ bị tra ra, vì sao còn viết?”
Đàm Thất buột miệng:
“Tất nhiên là vì nghèo rồi!”
Cả phòng yên tĩnh, hai bên nhìn nhau không nói.
Bùi Kim Việt muốn nói không thể nào.
Chưởng quầy chẳng lẽ còn không phân biệt được nam nữ?
Nhưng đối diện với gương mặt trước mặt kia.
Lời gì cũng nuốt lại.
Ta cũng phải đợi Đàm Thất rửa sạch lớp ngụy trang trên mặt.
Mới nhớ ra hắn là thám hoa lang năm trước nữa.
Chuyện này ta từng nghe qua ít nhiều.
Dựa theo văn tài, hắn vốn nên là trạng nguyên.
Nhưng vì sinh ra đẹp mắt nên bị điểm làm thám hoa lang.
Một đôi mắt đào hoa long lanh, ánh mắt lưu chuyển đầy phong lưu.
Dung mạo như vậy rơi vào mắt người đời.
Lại thành khinh bạc phong lưu, không lo chính sự.
Vì thế hắn không được các văn thần các lão yêu thích.
Lại không có thế gia chống lưng.
Cuối cùng chỉ nhận một chức nhàn trong Hàn Lâm.
Sau này thì chẳng còn tin tức của hắn.
Không ngờ hắn bôi vàng mặt.
Chấm thêm nốt ruồi giả, giả thành dáng vẻ tiều tụy khổ sở.
Với dung mạo như hắn.
Chỉ cần trang điểm sơ qua bị nhận thành nữ tử cũng không kỳ lạ.
“Nốt ruồi thì sao? Vì sao dưới mắt thần nữ lại có một nốt ruồi đỏ?”
Ta đã đoán được Bùi Kim Việt sẽ hỏi như vậy.
Từ lâu đã sắp đặt mọi chuyện thỏa đáng.
Khi Đàm Thất nghèo khó khốn cùng.
Từng nhận sự tiếp tế giúp đỡ của tỷ tỷ.
Nhờ vậy mới có thể an tâm khổ đọc giành được công danh.
Hắn đem ân tình này giấu trong nét bút.
Lấy dáng vẻ ân nhân làm cốt, tạo nên thần nữ trong sách.
Người trong lòng mà mấy năm sớm chiều nhớ nhung.
Lại là một nam tử.
Chân tướng khiến Bùi Kim Việt như nghẹn xương trong cổ.
Đầu ngón tay không khống chế được mà run lên.
Sắc mặt càng đen đến mức như sắp nhỏ mực.
Dẫu kiếp trước ta chọc giận chàng cả đời.
Cũng chưa từng thấy sắc mặt chàng khó coi như hôm nay.
Chàng phẫn nộ phất tay áo, nặng nề đẩy cửa rời đi.
Ta trốn sau bình phong, bả vai khẽ run.
“Chàng thật sự nhận nhầm người trong lòng rồi. Chuyện này buồn cười quá, tỷ tỷ, tỷ nói có buồn cười không?”
Tỷ tỷ bên cạnh im lặng không nói.
Ta xoay người, đụng phải ánh mắt lo lắng của nàng.
Theo bản năng, ta giơ tay chạm lên gò má.
Đầu ngón tay chạm phải một mảng ẩm lạnh.
Lúc này mới biết cười mãi cười mãi, nước mắt đã rơi từ lúc nào.
Kiếp trước nửa đời si mê dây dưa, yêu mà không được.
Kiếp này buông nhẹ chấp niệm, thu hết tình ý.
Đến một ngày biết được.
Hóa ra hai người vốn tâm ý tương thông, vốn có thể lưỡng tình tương duyệt.
Số mệnh lại trêu ngươi đến thế.
10
Bùi Kim Việt vừa đỡ phong hàn, lại bệnh thêm một trận.
Lần gặp lại, là ngày Dung Kỳ đến cửa cầu thân.
Hai nhà đối ngoại chỉ nói từ sớm đã định hôn ước.
Nhưng chưa từng nói rõ rốt cuộc người được hứa hôn là ai.
Như vậy, hôn thư không cần sửa.
Từ đầu đến cuối, người có hôn ước với Dung Kỳ đều là tỷ tỷ.
Người ngoài không thể bàn tán được gì.
Tỷ tỷ hôm nay trang điểm quý phái.
Phong tư rực rỡ, vô cùng động lòng người.
Ánh mắt Bùi Kim Việt vừa lướt qua nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt tỷ tỷ.
Liền dừng trên người ta.
Chàng đã biết chân tướng rồi.
Ta cũng không cho rằng chút trò nhỏ này.
Có thể giấu được Bùi Kim Việt thân là thái tử.
Bất kể là không cam lòng hay sinh nghi.
Chỉ cần sai người điều tra kỹ.
Tra đến ta chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Hai người lặng lẽ đối diện nhau, không ai biết nên mở lời thế nào.
Cuối cùng, chàng sai người đưa đến lụa là châu ngọc.
Mấy ngày sau đó, ngày nào chàng cũng sai người đưa đủ loại trân bảo vào phủ.
Kho chất đầy ắp.
Đàm Thất cũng mang thoại bản mới viết đến xin ta chỉ giáo.
Trong phủ náo nhiệt suốt một thời gian.
Cho đến hôm nay, ba nhóm người đụng nhau cùng lúc.
Ta nhìn Dung Kỳ trước.
“Ngươi không tìm tỷ tỷ, đến tìm ta làm gì?”
Dung Kỳ gãi đầu.
“Chẳng phải sắp thành hôn rồi sao? Viện của ta sơ sài, lại không có nữ quyến sắp đặt. Tỷ tỷ nàng nhiều việc chuẩn bị hôn sự, ta nghĩ nhờ nàng giúp xem qua.”
Ta đỡ trán.
“Chút chuyện nhỏ này ngươi…”
Bùi Kim Việt đúng lúc lên tiếng:
“Cô sai vài ma ma đến giúp là được.”
Dung Kỳ nghe vậy vui mừng, cảm tạ xong liền hớn hở rời đi.
Ta coi như nhìn ra rồi.
Hắn đây là lấy cớ tìm ta để cố ý đợi thái tử.
Mượn người từ chỗ chàng.
Ta mặt không cảm xúc xoay người.
“Không biết hôm nay điện hạ đến đây là vì chuyện gì?”
Bùi Kim Việt khẽ nâng tay.
Cung nhân phía sau dâng lên trâm cài trang sức, áo gấm y phục đẹp.
“Những thứ này là chuẩn bị cho nhị tiểu thư vào cung dự yến.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: