Chương 3 - Kiếp Sau Nhất Định Không Cưới Nàng
“Chàng nói giữa ta và chàng quá mức quen thuộc, ngày tháng trôi qua chung quy cũng nhạt nhẽo như nước lã, kiếp sau chàng muốn đổi một cách sống khác. Cho nên chàng mới chọn Tô Quán. Nhưng Lục Húc à, vì chàng, năm xưa ta suýt nữa đã không sống nổi.”
Lục Húc tràn ngập cõi lòng áy náy, nhưng hắn không thể có lỗi với Quán Nhi thêm lần nào nữa. Kiếp này, Quán Nhi là thê tử của hắn, chính hắn đã cố tình kéo Quán Nhi vào cục diện hỗn loạn này, hắn tuyệt đối không cho phép Quán Nhi xảy ra bất trắc gì.
“Sau này nếu nàng có khó khăn gì, ta nhất định sẽ dốc toàn lực giúp đỡ.”
Tô Nhu ngước mắt nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ngày mười ba tháng sau là ngày ta hoài thai Huy ca nhi. Ta muốn đêm đó chàng đến bên ta.”
10
“Chuyện này không thể nào! Nàng đừng nói những lời hồ đồ này nữa.”
Nói xong Lục Húc liền rời khỏi căn phòng như chạy trốn.
Lúc Lục Húc về đến nhà trong bộ dạng say khướt thì đã là nửa đêm. Ta bị tiếng sột soạt của chàng làm tỉnh giấc, liền thấy chàng đang quỳ một chân bên giường nhìn ta.
Chàng vuốt ve trán ta: “Làm nàng tỉnh giấc sao?”
Ta nhích người vào trong, tỏ vẻ không vui vì bị chàng phá bĩnh giấc mộng đẹp.
Lục Húc leo lên giường, ôm lấy ta vào lòng.
“Quán Nương, sao nàng không chừa đèn cho ta? Bình thường nàng luôn để lại một ngọn đèn đợi ta về cơ mà.”
Ta mơ màng ậm ừ đáp lời.
“Quán Nương ngoan.”
Cuối tháng, Tô phủ xảy ra chuyện lớn. A Hỷ hớt hải chạy vào báo tin, nói rằng Tô phu nhân, đích mẫu của ta, ốm nặng.
A Hỷ cho lui hết người làm trong phòng, ghé sát tai ta nói nhỏ: “Nô tỳ đã nghe ngóng kỹ rồi, nghe nói đại phu cũng không tìm ra nguyên nhân, e là không qua khỏi.”
Ta siết chặt tách trà trong tay. Sau đó từ từ buông lỏng ra, thở phào nhẹ nhõm.
Lục Húc không biết nghe được tin tức gì, vội vã sai người thắng xe, rồi lao ra ngoài. Ta vốn định hỏi chàng có chuyện gì mà gấp gáp vậy, nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của chàng.
Mẹ chồng định lên chùa Khánh Nguyên ở thành Tây dâng hương, ta dứt khoát đi cùng bà, nhân tiện ở lại trong núi bồi bạn với mẹ chồng vài ngày.
Khi ta hồi phủ, lại thấy đích tỷ đang có mặt ở đây.
“Muội muội về rồi. Lần này ta đến là để cảm tạ A Húc.”
“Cảm tạ Lục Húc?” Ta có chút nghi hoặc.
“Chẳng phải nhờ hôm đó A Húc vào cung thỉnh Thái y, mẫu thân ta mới chuyển nguy thành an hay sao?”
Ta chỉ cảm thấy bên tai ù đi một tiếng. Sao lại có chuyện này được?
11
“Món quà lớn muội muội tặng, tỷ tỷ đã nhận rồi. Còn món quà lớn của tỷ tỷ, mong muội muội kiên nhẫn đợi thêm chút nữa nhé.”
“Muội muội không biết đâu, hôm đó ta chỉ thuận miệng nhắc với A Húc chuyện mời Thái y, đệ ấy đã cuống cuồng chạy vào cung tìm người giúp ta rồi.”
Ta siết mạnh chiếc khăn tay.
“A Hỷ, ta thấy trong người không khỏe, không tiện tiếp khách, tiễn khách!”
Ta đến thư phòng tìm Lục Húc, vung tay dồn hết sức tát mạnh vào mặt chàng.
“Lục Húc, ta hận chàng.”
Nói xong ta liền ngất xỉu.
Trong cơn mơ, ta thấy mình quỳ trước mặt Lục Húc cầu xin chàng giao nộp bằng chứng cho quan phủ. Là đích mẫu đã hại chết con của ta, bà ta phải bị trừng phạt. Nhưng Lục Húc chỉ đỡ ta dậy, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng. Chàng dỗ dành ta, nhưng lại giam lỏng ta, cho đến khi chàng tiêu hủy toàn bộ chứng cứ, dọn dẹp chuyện này sạch sẽ không còn một dấu vết.
Ta nhìn Lục Húc bao che cho đích mẫu, chỉ vì bà ta là mẹ của đích tỷ đã chết. Mặc kệ sự thật người đó đã hại chết cốt nhục của chúng ta.
Ta bị những cảm xúc dồn nén khó chịu làm cho bừng tỉnh. Lúc này đang là nửa đêm. A Hỷ thấy ta mở mắt thì vui mừng ra mặt, vội vàng gọi Ôn Chấp tới.
Ta hoảng hốt xoa tay lên bụng, cảm nhận được độ cong nhô lên khe khẽ ấy mới yên tâm buông tay.
Thấy vậy, Ôn Chấp cất lời: “Muội cứ yên tâm, có ta ở đây, sẽ không để chúng xảy ra chuyện đâu.”
“Chúng?” Ta ngơ ngác hỏi lại.
Ôn Chấp nhìn vẻ mặt mù mờ của ta, biết ta không giả vờ: “Đại phu trước đó không nói với muội sao? Muội mang thai đôi đấy.”
Ta cúi đầu nhìn bụng mình. Hai đứa trẻ ư?
Ta làm sao có thể thay chúng tha thứ cho Lục Húc được đây?
12
Sáng sớm hôm sau, Lục Húc đã chực sẵn bên giường ta. Ta mở mắt nhìn thấy khuôn mặt chàng, trong lòng chỉ dấy lên sự bực dọc.
Thấy vậy Lục Húc không khỏi tổn thương.
“Quán Nương, ta biết nàng không thích đích mẫu của nàng, nhưng đó là một mạng người, ta có lý do bắt buộc phải làm như vậy.”
Lại là những lời này, kiếp trước cũng hệt như vậy. Ta rút tay ra khỏi tay Lục Húc.
“Phu quân, hôm qua là ta kích động. Ta vẫn còn mệt, chàng ra ngoài trước đi.”
“Được, lát nữa ta lại đến thăm nàng.”
Ta thực sự không muốn nhìn thấy chàng. Tại sao chàng lúc nào cũng phá hỏng kế hoạch của ta? Kiếp trước đã vậy, kiếp này càng như thế.
Thôi bỏ đi, dù sao loại thuốc đó cũng đã tàn phá cơ thể. Thái y bây giờ có cứu sống được thì đã sao, bà ta cũng chẳng sống quá nửa năm nữa.
Tối đến, Lục Húc đến dùng bữa cùng ta. Bàn ăn im ắng đến đáng sợ. Món Lục Húc gắp cho ta, ta không động lấy một miếng. Chàng nói chuyện với ta, ta cũng coi như không có người này tồn tại.
Chiến tranh lạnh liên tục mấy ngày, Lục Húc bị đích tỷ gọi đi.