Chương 2 - Kiếp Sau Nhất Định Không Cưới Nàng
Cớ sao ta phải vì một câu nói của hắn ở kiếp trước mà phủ định chính mình? Hắn không muốn cưới ta nữa là chuyện của hắn. Trọng sinh một đời, ông trời chỉ là không thỏa mãn tâm nguyện của hắn, chứ đâu phải không thỏa mãn tâm nguyện của ta. Cớ sao ta phải tự giam cầm chính mình?
Lục Húc, hắn chỉ cần làm tròn trách nhiệm là cha của đứa trẻ trong bụng ta là đủ.
Chuyện giữa hắn và đích tỷ, cùng lắm cũng chỉ là chuyện từng có hôn ước. Nhưng nếu hồi đó hắn thà giấu giếm cha mẹ để đổi tên trên hôn thú thành tên ta, chắc hẳn cũng phải có lý do của hắn. Ta cứ coi như hắn đã chọn ta, và về sau, hắn cũng chỉ có thể chọn ta.
Lục Húc cũng biết chuyện hắn đi đón đích tỷ khiến ta để tâm, nên mấy ngày nay đối xử với ta càng thêm tỉ mỉ, chu đáo.
Đầu mùa hạ, Trưởng công chúa tổ chức yến tiệc thưởng hoa. Mẹ chồng sợ ta mang thai buồn chán, đặc biệt dặn Lục Húc đưa ta đi giải khuây.
Hoa nở rộ đẹp vô ngần, khiến lòng người bất giác vui vẻ. Nhưng ta chê Lục Húc đi bên cạnh quá chướng mắt, bèn mượn cớ đẩy chàng ra ngoài bàn tiệc nam.
“A Hỷ, nghe nói gần đây có một đầm hoa sen đang nở rộ đúng độ đẹp nhất, em đi cùng ta ra đó xem thử.”
Chỉ là ta không ngờ lại chạm mặt đích tỷ ở đây.
Suy nghĩ một chút, ta vẫn bước lên chào hỏi.
Đích tỷ thấy ta, sững người một lát rồi biến sắc: “Muội muội bây giờ quả là thanh xuân đắc ý nhỉ, một thứ nữ mà làm được Thế tử phu nhân, e là không dễ dàng gì.”
Nghe vậy ta bật cười mỉa mai:
“Nếu so với tỷ tỷ thì đúng là không dễ dàng bằng. Dẫu sao khi Hàn công tử còn là anh rể của ta, hắn đối xử với tỷ tỷ tốt như vậy mà. Muội muội thực sự không hiểu, sao tỷ tỷ lại đột nhiên đòi hòa ly, chưa từng nghe nói Hàn công tử có lỗi lầm gì cả.”
Chắc không ngờ ta lại buông lời châm chọc, đích tỷ lập tức trừng lớn mắt. Sau đó như nhớ ra điều gì, tỷ ta ghé sát tai ta:
“Tô Quán, mối hôn sự này vốn dĩ là của ta. Ngươi cứ đợi đi, đợi ta tặng ngươi một món quà lớn.”
“Thật trùng hợp tỷ tỷ à, ta cũng có một món quà lớn muốn tặng tỷ.”
08
Nói xong ta liền quay người bỏ đi. Chỉ tiếc cho đầm sen đang nở rộ, ta còn chưa kịp ngắm nghía tử tế.
A Hỷ đi theo sau ta, hồi lâu mới hoàn hồn: “Phu nhân, hôm nay người trông giống hệt như hồi ở Thái Thương vậy.”
Ta cười: “A Hỷ ngoan, em đang trêu ta là ngang ngược xưng bá một vùng đấy à?”
“Nô tỳ chỉ thấy phu nhân như vậy rất tốt.”
Đúng vậy, ta cũng thấy ta như vậy rất tốt, ta vốn dĩ phải là người như vậy.
Ta ra khu tiệc bên ngoài tìm Lục Húc nhưng không thấy bóng dáng chàng đâu. Ta trò chuyện với phu nhân của Lâm Thị lang khá lâu mới thấy Lục Húc vội vã chạy tới.
Trên xe ngựa trở về phủ, Lục Húc trông có vẻ tâm thần bất định.
“Sao thế, đã xảy ra chuyện gì phiền lòng à?”
“Không có gì, chỉ là chợt nhớ ra còn chút việc chưa xử lý xong, có lẽ tối nay ta sẽ về phủ muộn một chút.”
“Ừm, chính sự quan trọng hơn.”
Về đến Hầu phủ, người của tổ mẫu từ Thái Thương đã đến kinh thành. Ngoài bộ kệ gỗ gụ, còn có một người đi cùng.
Ta vui mừng khôn xiết, nên cũng chẳng buồn bận tâm xem Lục Húc đã đi về hướng nào.
Người đến là Ôn Chấp, con trai của Ôn đại phu – người đã kê đơn điều dưỡng thân thể cho ta từ nhỏ. Tổ mẫu biết ta mang thai, vốn định nhờ Ôn đại phu đến chăm sóc thai kỳ cho ta, nhưng ông ấy đã lớn tuổi không chịu nổi đường sá xa xôi, nên cử Ôn Chấp lên kinh.
Ta sai người dọn dẹp một viện, sắp xếp cho Ôn Chấp ở lại Hầu phủ. Có huynh ấy ở đây, ta cũng yên tâm hơn phần nào.
09
Lục Húc nhìn cây trâm cài tóc trong tay, trong lòng chỉ thấy bực bội.
Đây là quà cập kê hắn tặng Tô Nhu. Hôm nay nàng ta đưa lại cây trâm này cho hắn là muốn hắn nể tình xưa nghĩa cũ mà đến gặp nàng ta một lần.
Suy nghĩ hồi lâu, hắn vẫn quyết định đến chỗ hẹn.
Khi hắn bước vào nhã gian, Tô Nhu đã ngồi đợi sẵn ở đó. Thấy hắn vào, Tô Nhu lao tới ôm chầm lấy hắn.
“A Húc, ta biết là chàng sẽ đến mà.”
Lục Húc muốn gỡ tay Tô Nhu ra, nhưng nàng ta càng ôm chặt hơn. Nước mắt Tô Nhu ướt đẫm vạt áo trước của hắn, nàng ta bắt đầu kể lể về những uất ức mình phải chịu đựng những năm qua.
Khi mới bị từ hôn, nàng ta không biết mình đã làm sai điều gì, trúc mã thanh mai đột nhiên lại đòi cưới đứa em gái thứ xuất vừa từ quê lên kinh của nàng ta. Nàng ta đã khóc lóc, làm loạn, thậm chí từng nghĩ đến chuyện tự vẫn… Nhưng người tình trong mộng của nàng ta vẫn kiên quyết cưới thứ muội.
Sau đó hết cách, mẫu thân đành gả nàng ta cho biểu ca nhà cữu cữu. Nàng ta cứ thế mơ hồ trở thành con dâu nhà họ Hàn.
Lục Húc nghe vậy lòng cũng run lên. Chuyện năm xưa, quả thực là hắn đã làm quá tuyệt tình. Một thiếu nữ khuê các chưa xuất giá bỗng dưng bị từ hôn, nói cho cùng, là hắn đã hại Nhu nhi.
“Nhưng A Húc à, ta nhớ ra rồi. Rõ ràng kiếp trước chúng ta mới là phu thê cơ mà. Chúng ta đã cùng nhau chung sống hơn bốn mươi năm, còn sinh ra Huy ca nhi nữa, chàng quên hết rồi sao?”
Lục Húc chết trân tại chỗ, nhìn Tô Nhu trừng trừng: “Nàng đều nhớ ra cả rồi sao?”
Tô Nhu cười khổ: “Nhớ ra rồi. Cũng nhớ cả câu nói của chàng lúc lâm chung.”