Chương 5 - Kiếp Sau Đừng Tìm Nhau
Ta muốn cưỡi ngựa song song cùng chàng, liền ghìm cương giảm tốc.
Nhưng chàng dường như có thể đoán trước ý ta, mỗi lần đều chọn cùng một cách như ta.
Ta không phục, giả vờ tức giận gọi tên chàng.
Nhân lúc chàng phân tâm, ta buông lỏng dây cương, đạp mạnh lên yên ngựa, nhảy sang lưng ngựa của chàng.
Nay đối diện với cùng một lời giải thích, cùng một cách hành xử ấy, ta bất đắc dĩ lại buồn cười, đành dùng lại chiêu cũ.
Nhảy sang ngựa của chàng, ngồi gọn trong lòng chàng, bốn mắt nhìn nhau.
Tiêu Hoài hai mươi tám tuổi trong mộng, sau thoáng kinh ngạc liền ghìm chặt dây cương, bá đạo phủ lên môi ta một nụ hôn, sau đó còn không quên nói:
“Coi như lãi của lần mạo hiểm này, phần còn lại… tối nay ta sẽ đòi.”
Khi ấy, chúng ta đã thân mật vô số lần.
Ta không lấy làm kinh ngạc, chỉ sau khi nghe chàng nói vậy, nhớ tới sự không biết đủ của chàng mà hơi hối hận.
Còn Tiêu Hoài mười tám tuổi trước mắt, đứng sững tại chỗ, suýt nữa buông cả dây cương.
Sợ ta ngã khỏi ngựa, vòng tay ôm rất chặt; lại sợ mạo phạm ta, muốn buông mà chẳng dám.
Hai gò má dần ửng đỏ, ánh mắt hoảng hốt lại mờ mịt, vô cớ khiến người động lòng.
Tiếng vó ngựa dần nhỏ lại, bốn bề lặng đi.
Lặng đến mức chỉ còn nghe rõ nhịp tim bối rối của Tiêu Hoài.
Ta không nhịn được, làm một kẻ phong lưu một lần.
Ngẩng đầu hôn chàng.
Khắc chế chỉ chạm khẽ rồi rời.
Bốn mắt nhìn nhau, ta rơi vào đôi mắt lấp lánh rực sáng của chàng.
Chàng cúi đầu, phủ lên môi ta.
Ngây ngô vụng về, không hề có chương pháp.
Ta vừa muốn giành lại chủ động, chợt nghe tiếng gió rít chói tai, tựa như có mũi tên bắn tới.
Mở mắt nghiêng nhìn, trong tay Tiêu Hoài đã có thêm một mũi tên, cách gương mặt hai người chỉ gang tấc.
Đầu tên lướt qua lòng bàn tay chàng, máu từ lòng bàn tay rỉ ra nhỏ giọt.
Ta hoảng hốt nhìn quanh, chỉ thấy Hạ Tu đứng cách đó không xa.
Dung mạo dữ tợn, ánh mắt vừa chán ghét vừa phẫn nộ.
Ánh nhìn ấy, trong mộng ta đã thấy vô số lần.
13
Tiêu Hoài giận dữ, bàn tay nắm mũi tên trắng bệch, nhưng vì thân phận hoàng tử của Hạ Tu mà không thể phát tác.
Ta cẩn thận tách tay chàng ra, lấy khăn tay mang theo băng bó sơ qua.
Hạ Tu thấy ta trước mặt chàng vẫn thân mật cùng Tiêu Hoài, lại càng nổi giận.
Chàng rút thêm một mũi tên, nhắm về phía hai chúng ta.
Tiêu Hoài định che chắn trước mặt ta, bị ta ngăn lại.
Mũi tên ban nãy tốc độ không nhanh.
Chàng không dám lấy tính mạng của chúng ta.
Đón ánh mắt oán hận của Hạ Tu, ta bình tĩnh mở lời:
“Không biết điện hạ ở đây bắn tên, đã quấy rầy hứng thú của điện hạ, thực là thất lễ. Chúng ta xin cáo lui.”
Mũi tên trong tay Hạ Tu vẫn chưa hạ xuống.
Ta bèn nói thêm:
“Năm sau mồng tám tháng giêng, ta cùng phu quân thành hôn, hoan nghênh điện hạ tới dự lễ.”
Lời còn chưa dứt, lửa giận trong mắt Hạ Tu thoáng chốc lắng xuống, nhưng ánh nhìn vẫn cố chấp dừng trên người ta.
Khi cưỡi ngựa lướt qua bên cạnh chàng, khí thế lạnh lẽo ép tới, khiến người ta không rét mà run.
Ta chắc chắn, Hạ Tu cũng đã trở lại.
14
Vừa về đến phủ, mưa lớn đã ào ào đổ xuống, chớp mắt ướt đẫm khắp nơi.
Đến đêm, mưa chẳng những không ngớt, còn nổi sấm.
Tia chớp xé toang bầu trời, cùng tiếng sấm vang dội, trong đầu ta chợt hiện lên gương mặt Hạ Tu.
Trong mộng, chàng phụ ta, ta đã báo thù.
Kiếp này, ta không muốn lại có dây dưa với chàng.
Nào ngờ, chàng cũng đã trở về.
Với tính tình ấy, chàng sẽ không buông bỏ phủ Tướng quân, càng không buông tha ta.
Một cảm giác bất lực sâu thẳm cuộn trào trong lòng.
Bỗng nhiên, ta vô cùng nhớ Tiêu Hoài.
Không kịp suy nghĩ, ta xuống giường, chạy ra ngoài.
Hôm nay sấm mưa dày đặc, chàng biết ta sợ, nên ở lại trong phủ bầu bạn.
Chàng vẫn mặc nguyên y phục mà nằm, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng ngồi dậy, thắp đèn lên.
Ta chẳng quản lễ nghi, lao thẳng vào lòng chàng.
“Tiêu Hoài, chúng ta dời hôn kỳ lên sớm, được không?”
Ánh nến yếu ớt chiếu vào đáy mắt chàng.
Có vui mừng, cũng có nghi hoặc.
Nhưng chàng không hỏi nguyên do, chỉ gật đầu: “Được.”
“Ngay hôm nay.”
Dứt lời, ta chủ động hôn lên môi chàng.
Chàng đáp lại, song hai tay nắm chặt cổ tay ta, không cho ta làm càn.
Rất lâu sau mới buông ra, giọng khàn khàn: “Như vậy… không hợp lễ pháp…”
“Huynh đã hứa, mọi chuyện đều nghe theo ta.”
Trong mắt ta chợt dâng lên làn nước mỏng, không rõ là thực sự ủy khuất, hay chỉ muốn nũng nịu cùng chàng.
“Giờ còn chưa thành thân, huynh đã muốn nuốt lời sao?”
Chàng nghẹn lại, ánh mắt tràn ngập bối rối cùng hoảng hốt.
Ta không muốn đợi đến hai mươi tám tuổi mới có nửa đời viên mãn.
Ta muốn cả quãng đời còn lại đều trọn vẹn.
“Phu quân… ta muốn thử.”
Ta hạ giọng mềm hơn, động tác cũng lớn mật hơn, trong mắt Tiêu Hoài rõ ràng dấy lên biến chuyển.
Nhân lúc chàng ngẩn người, ta kiễng chân, vòng tay lên cổ chàng…
CHƯƠNG 6 – ĐỌC TIẾP: