Chương 5 - Kiếp Sau Đừng Quên
Ngay cả việc tôi thích vải hoa nhí, anh cũng biết.
Ngày tôi mua vải về làm thêm rèm, anh vừa hay ở nhà. Anh giúp tôi cắt vải, đưa kéo, chỉnh bàn ủi, bận trước bận sau, không hề nói một câu “phiền phức”.
“Trước kia anh từng gặp em phải không?” Tôi vừa đạp máy may vừa hỏi.
“Gặp rất nhiều lần.”
“Ở đâu?”
Thẩm Nghiễn nghĩ một lúc:
“Siêu thị nhỏ ở cổng khu tập thể nhà em. Em thường tới đó.”
Tôi nghĩ mãi cũng không nhớ ra.
“Năm năm rồi,” anh nói, “em không nhớ cũng bình thường.”
Chân tôi trên bàn đạp khựng lại.
“Anh nhìn em năm năm?” tôi hỏi. “Mà không nói câu nào?”
“Chưa tìm được cơ hội.”
“Thế hôm qua ở bờ sông?”
Anh dừng một chút:
“Đó là lần đầu nói chuyện.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh ngồi trên ghế thấp, giúp tôi gấp những mảnh vải đã cắt. Động tác hơi vụng, gấp lệch xiên lệch vẹo, nhưng rất nghiêm túc.
“Hôm qua sao anh lại ở bờ sông?” Tôi hỏi.
Anh lại dừng.
“Đi ngang qua.”
Tôi nói:
“Anh nói dối.”
Thẩm Nghiễn im lặng.
Anh đặt chồng vải sang một bên, phủi tay, đứng dậy nhìn tôi.
“Được,” anh nói, “không lừa em nữa. Anh vốn định tới nhà em hỏi cưới. Đi qua bờ sông thì thấy em rơi xuống.”
Tôi sững người.
“Anh… định hỏi cưới?”
“Ừ.”
“Hỏi cưới ai?”
“Em.”
Trong phòng yên tĩnh rất lâu.
Cuộn chỉ trên máy may vẫn xoay chầm chậm, phát ra tiếng vo ve rất nhỏ.
Tôi cúi đầu, tiếp tục đạp máy.
Thẩm Nghiễn cũng không nói nữa, tiếp tục giúp tôi gấp vải.
Rất lâu sau, tôi nói:
“Sao anh không tới sớm hơn?”
Thẩm Nghiễn đáp:
“Sợ em từ chối.”
7.
Cuộc sống sau cưới cứ thế trôi qua từng ngày.
Thẩm Nghiễn là người ít nói, nhưng việc gì cũng làm đến nơi đến chốn. Tôi nấu cơm thì anh rửa bát, tôi giặt đồ thì anh phơi, tôi ra siêu thị mua đồ thì anh đi phía sau xách túi.
Mấy chị vợ lính trong khu thấy vậy, lén bàn tán: Thẩm tham mưu sao lại giống cô vợ nhỏ thế không biết.
Thẩm Nghiễn nghe thấy cũng không giận.
Có lần anh đi công tác ba ngày, lúc về trời đã tối. Tôi đang ngồi trong sân khâu đế giày. Anh đẩy cửa vào, câu đầu tiên nói không phải “anh về rồi”, mà là:
“Em gầy đi.”
Tôi nói:
“Anh mới đi có ba ngày.”
Anh nói:
“Ba ngày cũng gầy được.”
Tôi nói:
“Anh đen đi không ít.”
Anh sờ mặt:
“Nắng quá.”
Rồi anh lấy từ túi đeo một gói giấy dầu đưa cho tôi:
“Bánh quế hoa. Đặc sản bên đó.”
Tôi nhận lấy. Gói giấy vẫn còn hơi ấm. Anh đã ôm nó trong áo suốt dọc đường.
Tôi mở ra cắn một miếng. Ngọt dịu, mềm thơm.
Thẩm Nghiễn ngồi xổm trước mặt tôi, nhìn tôi ăn. Vẻ mặt giống như đang nhìn một chuyện gì rất đáng tự hào.
“Ngon không?” anh hỏi.
“Ừ.”
“Lần sau anh mua nhiều hơn.”
Tôi nói không cần, anh cũng không nghe.
Sau này, mỗi lần đi công tác về, anh đều mang một gói bánh quế hoa. Mua ở cửa hàng, ở quầy nhỏ, hoặc mang từ nơi khác về. Có loại ngọt đậm, có loại ngọt nhẹ, có loại mềm, có loại dai. Dần dần, bánh chất đầy một ngăn kéo.
Tôi không nỡ vứt, cũng không nỡ ăn hết, cứ để đó.
Một hôm anh mở ngăn kéo tìm đồ, thấy cả đống bánh quế hoa thì sững ra.
“Sao em không ăn?”
“Không nỡ.”
Anh lại sững, rồi đưa tay xoa đầu tôi:
“Ngốc không chứ.”
Bàn tay anh xoa đầu tôi rất thô ráp, phần hổ khẩu có vết chai, là vết chai của người thường cầm súng.
Xoa xong, bàn tay ấy lại hạ xuống, đặt trên đầu gối. Năm ngón tay mở ra rồi khép lại, như đang do dự điều gì.
Tôi giả vờ không thấy.
Khi đó chúng tôi đã cưới hơn ba tháng, nhưng vẫn ngủ riêng phòng. Anh nhường phòng lớn cho tôi, còn mình ở phòng nhỏ, bên trong chỉ có một chiếc giường xếp và một cái bàn, ngay cả tủ quần áo cũng không có.
Tôi bảo mua một cái, anh nói không cần.
Tôi nói vậy thì em chia nửa tủ của em cho anh, anh cũng nói không cần.
Tôi hỏi rốt cuộc anh có cần không, anh nói cần.
Rồi anh cười.
Tôi cũng cười.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh cười không giống một cán bộ nghiêm chỉnh, mà giống một kẻ ngốc.
Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi, như dòng sông mùa thu, bình lặng chảy về phía trước.
Tôi cứ tưởng mọi thứ sẽ luôn như vậy.
Cho đến một ngày, tôi gặp Lục Tranh ở cổng khu.
Anh ta đứng dưới cây ngô đồng đối diện, mặc đồ thường, không đội mũ. Tóc bị gió thổi hơi rối.
Thấy tôi đi ra, anh ta bước lên một bước rồi lại dừng.
“Mộ Mộ.”
Tôi đứng lại, không tiến lên cũng không lùi về.
“Có việc gì?”
Anh ta há miệng như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ hỏi một câu:
“Em sống tốt không?”
“Tốt.” Tôi nói.
“Anh ta… đối xử tốt với em chứ?”
“Tốt.”
Lục Tranh im lặng một lát, tay đút vào túi quần rồi lại rút ra, lặp đi lặp lại mấy lần.
“Vậy là tốt.” Anh ta nói.
Tôi không đáp.
Anh ta đứng thêm một lúc rồi xoay người rời đi.
Đi được vài bước lại quay đầu:
“Mộ Mộ…”
“Còn việc gì?”
Môi anh ta động đậy, cuối cùng vẫn lắc đầu rồi đi.
Tôi đứng nguyên tại chỗ nhìn anh ta khuất xa, bỗng nhớ tới một chuyện rất nhỏ.
Năm đó anh ta rơi xuống hố băng, tôi kéo anh ta khỏi nước, cởi áo khoác bọc lên người anh ta. Anh ta sốt mơ mơ màng màng, nói một câu “cưới em”.
Tôi cứ tưởng anh ta sẽ nhớ.
Anh ta không nhớ.
Không nhớ cũng tốt.
Đời này, tôi không cần chờ nữa.
8.
Lần thứ hai Lục Tranh tới, anh ta mang một túi táo.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: