Chương 3 - Kiếp Này Trả Nghiệp Chướng
Đội trưởng cứu hộ từ từ mở lòng bàn tay.
Trong tay anh là lá bùa bình an đã bị nước biển ngâm đến đen sẫm.
“Ông Tô, bà Tô.”
“Chúng tôi đã tìm thấy con gái hai người tại vị trí bị mắc ở phần thân tàu chìm.”
“Khớp kim loại trên chân giả của cô ấy bị kẹt hoàn toàn vào khe nứt trên mép tàu.”
“Sức nổi của áo phao không đủ để nâng cô ấy lên mặt nước.”
Đội trưởng cứu hộ nhìn Tô Nhã Nhã một cái, rồi lại nhìn lá bùa trong tay.
“Lúc chúng tôi phát hiện cô ấy, tay phải cô ấy vẫn nắm chặt thứ này.”
Anh dừng lại.
“Khi được tìm thấy…”
“Cô ấy đã hoàn toàn mất dấu hiệu sinh tồn.”
5
Lời của đội trưởng cứu hộ vừa dứt, không khí trong trạm lập tức đông cứng.
Mẹ đứng chết lặng tại chỗ vài giây.
Bà nhìn chằm chằm lá bùa bình an đã ngâm nát trong tay đội trưởng cứu hộ, rồi bất chợt bật cười.
“Không thể nào.”
Bà lắc đầu, giọng rất nhẹ.
“Nó mặc áo phao mà. Có phải các anh chưa tìm kỹ không?”
Đội trưởng cứu hộ im lặng.
“Đi tìm lại đi!”
Giọng mẹ đột nhiên cao vút, cả người lao về phía trước.
“Nó mặc áo phao! Không thể chìm được!”
“Các anh lừa tôi! Đi tìm lại đi! Con gái tôi chắc chắn vẫn còn sống!”
Đội trưởng cứu hộ khó xử:
“Bà Tô, xin bà…”
“Tôi bảo đi tìm lại!!”
Mẹ hét lên, định giật bộ đàm trong tay đội trưởng cứu hộ, nhưng bố từ phía sau ôm chặt bà lại.
Bà giãy giụa như phát điên, móng tay cào lên cánh tay bố đến bật máu.
Anh cả lao tới túm cổ áo đội trưởng cứu hộ:
“Em ấy mặc áo phao! Sao có thể chìm được! Có phải các anh đến quá muộn không?!”
Đội trưởng cứu hộ gỡ tay anh ra, nói từng chữ:
“Anh Tô, chân giả của cô ấy bị kẹt chết vào thân tàu.”
“Sức nổi của áo phao không thể đưa cô ấy lên mặt nước.”
“Từ lúc mọi người rời đi cho đến khi chúng tôi quay lại… cô ấy vẫn luôn ở dưới nước.”
Tay anh cả buông xuống.
Anh lùi lại một bước, cả người như bị rút sạch xương.
“Luôn ở dưới nước…”
Anh lặp lại mấy chữ ấy.
“Vậy lúc ở ngoài biển, em ấy cứ đập nước rồi hét lên…”
Anh đột ngột quay đầu nhìn bố.
“Bố, lúc đó em ấy liều mạng đập mặt nước, em ấy đang hét cái gì… bố có nghe thấy không?”
Bố ngồi sụp xuống đất, môi tím tái.
Ông có nghe thấy.
Lúc đó ông đã nghe thấy.
Nhưng Tô Nhã Nhã khóc quá lớn, anh cả lại nói tôi mặc áo phao nên không thể chìm, ông đã chọn tin họ.
“Bố…”
Bố há miệng nhưng không nói nổi gì.
Sau đó ông giơ tay, tát mạnh vào mặt mình.
Một cái.
Rồi một cái nữa.
Lại thêm một cái.
“Là bố nói… là bố nói con có áo phao nên sẽ không chết…”
Mẹ đã ngừng giãy giụa.
Bà quỳ dưới đất, hai tay che mặt, cả người run lên bần bật.
Tô Nhã Nhã ngồi xổm trong góc, vai giật từng hồi vì khóc.
Khóc một lúc, cô ta đứng lên, đi đến bên mẹ, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay bà.
“Mẹ… chị ấy… ra đi như vậy cũng tốt…”
Tất cả mọi người đều dừng lại.
“Chị ấy sống khổ quá… chính chị ấy cũng luôn nói rằng chỉ cần trả hết nghiệp chướng thì sẽ đi…”
“Bây giờ… cũng coi như được giải thoát rồi…”
Mẹ từ từ quay đầu nhìn Tô Nhã Nhã.
Ánh mắt ấy hoàn toàn khác với tất cả những lần bà nhìn cô ta trước đây.
Anh cả cũng nhìn chằm chằm cô ta, môi mím thành một đường thẳng.
Đội trưởng cứu hộ phá vỡ sự im lặng.
“Còn một chuyện nữa.”
Anh nhìn Tô Nhã Nhã rồi lại thu ánh mắt về.
“Khi trục vớt phần chân giả, chúng tôi phát hiện một điểm bất thường.”
“Góc mà khớp kim loại mắc vào khe của mép tàu cho thấy nó bị vặn từ ngoài vào trong.”
“Hướng và lực này không giống tác động tự nhiên do sóng biển gây ra.”
Trạm cứu hộ im lặng suốt ba giây.
Tiếng khóc của Tô Nhã Nhã chợt khựng lại.
Anh cả nhìn thấy, đang định nói gì đó.
Đúng lúc ấy, máy liên lạc trong trạm cứu hộ đột nhiên vang lên.
Tất cả đồng loạt ngẩng đầu.
Giọng bác sĩ đi cùng trực thăng vận chuyển vang lên từ máy liên lạc:
“Báo cáo căn cứ! Trong quá trình vận chuyển, người bị nạn xuất hiện tín hiệu tim đập cực kỳ yếu!”
“Não chưa chết hoàn toàn! Nhắc lại, não chưa chết hoàn toàn!”
“Cần lập tức chuyển đến bệnh viện tuyến đầu gần nhất để cấp cứu!”
6
Linh hồn tôi lơ lửng trên không trung.
Tôi nhìn chính mình nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đầy ống, lồng ngực chỉ khẽ phập phồng.
Bác sĩ đứng ở cửa, nói với người nhà bên ngoài:
“Thời gian đuối nước quá lâu, não thiếu oxy nghiêm trọng. Tim đã đập trở lại, nhưng bệnh nhân đang hôn mê sâu.”
“Khi nào tỉnh lại, chúng tôi không thể bảo đảm.”
Mẹ quỳ trước cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt, lòng bàn tay áp lên kính, không hề nhúc nhích.
Bố ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, hai tay ôm đầu.
Anh cả đứng ở cuối hành lang, quay lưng lại với mọi người rồi gọi một cuộc điện thoại.
Tôi lơ lửng phía trên, không nghe rõ anh nói gì.
Ba ngày sau.
Anh cả cầm một tập tài liệu đi vào hành lang.
Anh gọi Tô Nhã Nhã tới.
Bố mẹ cũng có mặt.
“Đây là báo cáo giám định cơ học của chân giả.”
Anh cả ném tập tài liệu xuống trước mặt Tô Nhã Nhã.
“Góc mắc của khớp kim loại vào mép tàu là từ ngoài vặn vào, chỉ có thể do có người tác động lực.”
“Ở phần khớp nối còn có vết cào của móng tay.”
Anh nhìn thẳng vào mắt Tô Nhã Nhã:
“Lúc mặc áo phao cho em ấy, cô đã làm gì?”
Mắt Tô Nhã Nhã lập tức đỏ lên, giọng run rẩy:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng