Chương 4 - Kiếp Này Ta Vẫn Chọn Gả Cho Chàng
Có tài năng nhìn qua là không bao giờ quên, chân không bước ra khỏi cửa mà thấu tỏ mọi chuyện trong thiên hạ, bày mưu tính kế nơi ngoài ngàn dặm.
Nhưng có lẽ thông tuệ quá ắt tổn thọ, Tạ Chiêu lại là một kẻ ốm yếu bệnh tật triền miên.
Bệnh tật quấn thân, sớm còn tối mất.
Một người như vậy, vốn dĩ không thích hợp để làm Trữ quân.
Thế nhưng bệ hạ từ sớm đã lập chàng làm Trữ quân, suốt mười tám năm qua ngôi vị Thái tử chưa từng lay chuyển.
Hoàng hậu lại càng coi chàng như trân bảo, lấy danh nghĩa Thái tử phát cháo cứu tế, mở sạp khám bệnh sửa đường, quyên tiền xây dựng không biết bao nhiêu học đường miếu mạo, bao nhiêu công đức đều dồn hết lên người chàng.
Năm xưa Quốc sư từng đoán định, Thái tử không sống quá hai mươi tuổi.
Đế hậu hai người, đã dùng đủ mọi phương kế để kéo dài tuổi thọ cho chàng.
Chàng rốt cuộc vẫn chết trước cuộc chính biến, lúc mất chưa tròn mười chín tuổi.
Thế nhưng không phải vì bệnh tật, mà là do một tai nạn ngoài ý muốn.
Kiếp trước, nếu không phải Đông cung hoăng thệ, ngai vàng này làm sao tới lượt Tạ Uyên ngồi lên.
Nghĩ đến đây, ta ngẩng đầu nhìn chàng: “Nếu nói có mưu đồ, thì cũng chỉ mong Điện hạ có thể trường mệnh bách tuế.”
Chàng cụp hàng mi xuống, nhìn sâu vào đáy mắt ta.
Trong một khoảnh khắc, dường như mọi toan tính và dối trá của ta đều không còn chỗ ẩn trốn.
Ta cứ ngỡ, Tạ Chiêu sẽ vạch trần ta.
Nhưng chàng chỉ khẽ cười một tiếng, nụ cười nhạt nhòa tựa làn sương mỏng nơi đầu núi.
“Ồ, vậy thì nàng quả thực là…” Chàng thong thả nói: “Mưu đồ to lớn thật đấy.”
Ta cười theo chàng một tiếng, nhìn chàng.
Một bụng giả ý, giả ngu giả ngơ.
Trước khi đi, Tạ Chiêu thấy ta đeo mạng che mặt lên.
“Gương mặt này của nàng…” Chàng khựng lại: “Tĩnh Vương dạo gần đây đang tìm một mỹ nhân trong tranh, nàng đã từng nhìn thấy bức tranh đó chưa?”
Ta chớp chớp mắt: “Chưa từng thấy qua thần nữ nghe nói ngài ấy đã tìm được người rồi.”
Tạ Chiêu cười như không cười, đánh giá ta một lượt: “Ai mà biết được, biết đâu chừng lại là đồ giả mạo.”
Thẩm Vân Nhu đâu phải đồ giả mạo, Tạ Uyên thích nàng ta đến thế kia mà.
Tạ Chiêu chưa nói được mấy câu, lại bắt đầu ho khan, đuôi mắt hơi ửng đỏ.
Ta nhìn chàng, đột nhiên nhớ tới dân gian đều đồn đại Thái tử tựa như tiên nhân.
Trước kia không thể hiểu thấu, chỉ nghĩ là một vị tiên có dung nhan tuyệt trần.
Bây giờ nhìn lại…
Ta thở dài một tiếng, càng giống một vị tiên lúc nào cũng có thể phi thăng về cõi tiên hơn.
7
Ta không ngờ, lại chạm mặt Thẩm Vân Nhu ở trong cung.
Nàng ta trông có vẻ như đang lạc đường, ta đứng tựa bên hiên, đợi đến khi nàng ta xoay người lại liền tháo mạng che mặt xuống.
Nhìn thấy mặt ta, nàng ta chết sững tại chỗ: “Ngươi… Không thể nào, sao có thể…”
Trong lúc nàng ta đang ngây người, ta đeo lại mạng che mặt, tiếp tục cất bước về phía trước.
Thẩm Vân Nhu chạy vội tới, túm lấy bả vai ta: “Đứng lại, rốt cuộc ngươi là ai?”
Ta còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói quen thuộc đã vang lên.
Thẩm Vân Nhu nghe thấy giọng nói, tay liền dùng sức, tự ngã lăn ra đất.
Tạ Uyên sải bước đi tới, đỡ nàng ta dậy, trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Nàng ta cắn môi, ngấn lệ rưng rưng: “Điện hạ, ả ta va chạm vào thiếp thân, người phải phạt ả!”
Ánh mắt Tạ Uyên chuyển sang người ta, khựng lại một chút, đột nhiên mở miệng: “Tháo mạng che mặt ra.”
Thẩm Vân Nhu thấy vậy, sắc mặt tái đi một phen, không ngừng nũng nịu: “Điện hạ, chẳng phải người từng nói có thiếp thân rồi, sẽ không nhìn thêm nữ tử nào khác nữa sao!”
Tạ Uyên như điếc không nghe thấy, mặt mày đanh lại: “Bản vương lệnh cho ngươi tháo mạng che mặt ra.”
Ta đứng bất động, hắn nhẫn nhịn không nổi nữa, vươn tay định tự mình giật xuống.
“Tam ca, đã có mỹ nhân trong ngực, thì đừng nên tham lam người của cô.”
Tạ Chiêu khoác tay áo rộng, hai tay ôm một lò sưởi nhỏ, sắc mặt đã khá hơn đôi phần.
Tay Tạ Uyên vừa vặn dừng lại ngay dưới mắt ta, chỉ còn cách nửa tấc là có thể vén mở mạng che mặt.
Hắn làm sao dám đối đầu với Thái tử, nắm chặt tay vào khoảng không rồi thu tay về.
Là hắn mê muội rồi, người trong mộng đã ở ngay bên cạnh.
Tuyệt đối không thể có người khác, hắn không nên làm tổn thương trái tim nàng ấy thêm nữa.
Trong giấc mộng kia, nàng ấy chính vì hắn tìm một nữ tử tương tự, nên mới không thèm để ý đến hắn.
Hơn nữa hắn đã điều tra kỹ càng, trong nhà Thẩm Vân Nhu không hề có tỷ muội nào khác.
Thế là, hắn cụp mắt: “Là vi thần mạo phạm.”
Sau khi Tạ Uyên rời đi, ta xách váy đi theo sau lưng Tạ Chiêu.
Chàng đi rất chậm, hương thuốc thoang thoảng trên người chàng phả vào mặt.
Ta dày mặt hỏi: “Đa tạ Điện hạ, Điện hạ đây là đã nhận ta rồi sao?”
Tạ Chiêu khẽ cười: “Ừm, so với mưu đồ trước đó của nàng, thì kéo nàng lên thuyền tặc dường như dễ dàng hơn một chút.”
Chàng sinh ra đã ốm yếu, sống tạm bợ được ngày nào hay ngày nấy.
Hôm qua cứu một con mèo, hôm nay cứu một con người, âu cũng thêm phần náo nhiệt.
Ta ngẩng đầu, nhìn ra ngoài hành lang.
Tuyết tàn phủ kín cành cây, bỗng có một cơn gió đông thổi tới.
Mùa xuân sắp đến rồi.
8