Chương 3 - Kiếp Này Ta Vẫn Chọn Gả Cho Chàng
“Không có ạ, Thôi gia môn đăng hộ đối quá cao, vả lại vốn dĩ cũng chẳng ưng thuận con, nếu cứ gượng ép, chỉ phản tác dụng mà thôi.”
Bà thở dài một tiếng: “Con nghĩ thông suốt được như vậy là tốt nhất, mối hôn sự này vốn là do lão gia tử dùng ơn cứu mạng đổi lấy, Thôi gia sợ bị người đời dị nghị nên mới đành phải nhận lời.”
Rèm cửa bị người ta vén lên, phụ thân sải bước bước vào.
“Vậy thì từ hôn thôi, Thù nhi nhà ta tốt đẹp như thế, không việc gì phải cố nhét vào Thôi gia bọn họ.”
Sau khi chuyện từ hôn được quyết định xong xuôi, ta thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày nay để tránh đầu sóng ngọn gió, ta không hề bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Nhưng ta vẫn luôn để mắt đến động tĩnh bên ngoài, hôm đó nha hoàn vào bẩm báo:
“Tiểu thư, bên ngoài phủ đều đang đồn ầm lên, nữ tử trong bức họa của Tĩnh Vương đã tìm thấy rồi.”
“Nghe đồn là một nữ tử ở ngõ Điềm Thủy, tên gọi là… Thẩm Vân Nhu. Dù nói là chỉ giống ba phần, nhưng nghe bảo Tĩnh Vương nâng niu như báu vật, vừa nhìn thấy khuôn mặt nàng ta liền đón ngay vào trong phủ, vàng bạc gấm vóc, ban thưởng nhiều như nước chảy…”
Động tác trên tay ta khựng lại.
Thẩm Vân Nhu… chính là Du phi của kiếp trước.
Kiếp trước nàng ta tiến cung, cũng là nhờ một bức họa.
Khi ấy, Tạ Uyên dùng hết mọi thủ đoạn vẫn mãi không thuần phục được ta.
Vừa hay có kẻ nịnh bợ, vì muốn lấy lòng hắn nên đã lén lút tìm kiếm khắp nơi những người có nét giống ta.
Chỉ tìm được Thẩm Vân Nhu có ba phần tương tự, Tạ Uyên phất tay một cái liền cho nàng ta tiến cung.
Ngày hôm sau khi Thẩm Vân Nhu được phong phi, Tạ Uyên đứng sừng sững trước cửa cung của ta.
“Nhìn thấy chưa? Trẫm cũng không phải không có nàng thì không sống nổi.”
Ta lạnh lùng nói: “Vậy thì thả ta ra khỏi cung đi.”
Sắc mặt Tạ Uyên u ám, giơ chân đá vỡ một chiếc bàn gỗ.
Về sau, hắn thấy lấy Du phi ra chọc tức ta không có tác dụng, liền bỏ mặc nàng ta không thèm đoái hoài.
Mãi đến khi thanh danh cướp vợ bại hoại, hắn mới lôi nàng ta ra dùng lại.
Nhưng nhìn tình cảnh bây giờ, hai người bọn họ há chẳng phải là tình trong như đã.
Bằng không Tạ Uyên làm sao chỉ dựa vào một giấc mộng, mà có thể tìm thấy nàng ta nhanh như vậy.
6
Hiện tại là năm Thừa Hóa thứ ba mươi mốt, Tạ Uyên phát động chính biến vào ba năm sau đó.
Khi ấy, Thôi gia vì giữ thái độ trung lập không đứng về phe nào trong cuộc tranh đoạt đích vị.
Lúc tân triều vừa mới lập, đã trở thành mục tiêu hàng đầu bị Tạ Uyên triệt hạ thế lực thế gia.
Sau vài lần phân rã chèn ép, vây cánh thế gia dần dần bị chặt đứt, môn phiệt trăm năm năm xưa, đến thời tân triều đã lung lay sắp đổ.
Mà Khương gia chỉ là một nhà quan lại bình thường, tổ chim đã vỡ, há còn trứng lành.
Ngón tay ta lướt qua từng chiếc thẻ tre viết đầy tên tuổi trên mặt bàn.
Cuối cùng dừng lại ở một cái tên, đương kim Thái tử Tạ Chiêu.
Năm ngày sau, ta nhận triệu kiến vào cung bái kiến Hoàng hậu.
Hậu cung không có nhiều phi tần, Hoàng hậu tính tình dịu dàng hiền thục, cũng chưa từng làm khó phi tần bao giờ, bởi thế danh tiếng vô cùng tốt đẹp.
Ta cúi mình quỳ lạy hành lễ, người vẫy tay gọi ta.
“Hôm đó may nhờ có con, bằng không ca ca của bổn cung e rằng cả đời này cũng chẳng thể biết được, con gái ruột của mình lại bị tráo đổi suốt hai mươi năm trời.”
Kiếp trước, con gái ruột của Quốc cữu gia khi tìm lại được thì đã ba mươi lăm tuổi, bị gả cho một tên thọt, chịu đủ mọi nỗi đắng cay tủi nhục.
Chuyện này cả kinh thành đều biết, Tạ Uyên coi đó như chuyện cười kể cho ta nghe.
Ta cúi đầu nói: “Tất cả đều nhờ phúc trạch thâm hậu của nương nương và Quốc cữu gia, nên cốt nhục mới có thể đoàn viên.”
Người mỉm cười dịu dàng, đang định mở lời.
Ta bỗng ngửi thấy một mùi hương thuốc thoang thoảng, một giọng nói theo sau vang lên, trong trẻo như sương mỏng ngọc vỡ.
“Mẫu hậu có khách sao?” Chàng vén rèm bước vào, chạm phải ánh mắt đang ngước lên của ta.
Ta ngơ ngác nhìn chàng, chưa từng nghĩ tới, chàng lại mang dung mạo như thế này.
Áo đỏ như hoa, nhan sắc diễm lệ tựa ngọc.
Một thân hồng y, làn da Tạ Chiêu trắng nõn như sứ, không thấy nửa phần huyết sắc, càng tôn lên đôi mắt hồ ly dài hẹp trong veo.
Ta vội vàng quỳ lạy: “Thần nữ Khương Doãn Thù bái kiến Điện hạ.”
Chàng khẽ ho vài tiếng, mới nói: “Miễn lễ, nàng chính là Khương gia nữ lang mà mẫu hậu nhắc tới sao, có muốn ban thưởng gì không?”
Ta ngước mắt, trầm ngâm nói: “Có thể giúp được nương nương, là phúc phận của thần nữ.”
Chàng tựa vào gối dựa, khẽ bật cười một tiếng.
Lúc bước ra khỏi cung của Hoàng hậu, ta bị người ta chặn lại.
Nội thị dẫn ta đi qua cổng son và hành lang dài, bên ngoài hành lang là cả một rừng hoa hải đường bạt ngàn.
Đến một đình đài, Tạ Chiêu khoác áo lông cáo màu nguyệt bạch, đứng tựa bên hiên, vẻ mặt có chút buồn chán.
Nghe thấy tiếng động, chàng xoay người lại, khẽ ho vài tiếng.
“Nói đi, nàng tiếp cận mẫu hậu ta, có mưu đồ gì?”
Ta siết chặt lòng bàn tay, vội vàng dập đầu xuống đất.
Cả kiếp trước lẫn kiếp này, ta đã nghe quá nhiều lời đồn đại về Tạ Chiêu.
Tạ Chiêu con người này, học rộng tài cao, thiên tư trút xuống.