Chương 6 - Kiếp Này Ta Phải Khiến Chàng Thất Vọng
“Nếu ta không thắng hắn, hôm nay người bị treo ở đây chính là ta. Còn người trong xe ngựa này sẽ là nàng và hắn.”
Ta ngẩn người nhìn Lục Chẩm đã hấp hối.
Không đáp lại chàng.
Chàng cười lạnh.
Lại kéo ta trở vào xe ngựa.
Cũng chính đêm ấy.
Lần đầu tiên ta nhận ra Ngụy Nguyên Cảnh đã điên rồi.
10
Lục Chẩm cũng nhìn thấy Ngụy Nguyên Cảnh.
Hắn lạnh lùng trừng mắt nhìn chàng.
Hắn đã quen sống những ngày được tất cả mọi người nâng niu.
Cho nên hắn không hiểu một kẻ điên đáng sợ tới mức nào.
Gió thổi qua cành cây.
Tuyết ào ào rơi xuống.
Ngụy Nguyên Cảnh rời đi trước.
Lục Chẩm cũng đi.
Ta ngã ngồi xuống đất.
Rất lâu sau mới có người tới đỡ ta dậy.
Là Ngụy Nguyên Thù.
Nàng đau lòng bôi thuốc lên đầu ngón tay ta:
“A Hành, thói quen cắn tay này của muội phải sửa đi. Bàn tay đẹp như vậy mà bị muội cắn thành thế này.”
Thật ra ta cũng muốn sửa.
Nhưng không sửa được.
Bởi vì lúc tự cắn mình, ta thật sự không hề cảm thấy đau.
Ngụy Nguyên Thù thở dài:
“A Cảnh không phải không muốn thành thân với muội. Đệ ấy chỉ lo mình chết ở phương bắc rồi liên lụy muội.
“Muội cũng biết hoàng thượng sẽ không cho đệ ấy tinh binh mãnh tướng. Đệ ấy cũng không giống Lục Chẩm, được muôn vàn sủng ái.
“Nếu Lục Chẩm đi xuất chinh, e rằng cả Nam Đường sẽ dốc hết sức lực làm hậu thuẫn cho hắn.”
Ta gật đầu:
“Đúng vậy. Nhất định sẽ như thế.”
Nàng im lặng một lúc.
Sau đó nhìn ta với ánh mắt cầu xin:
“A Hành, muội có thể khiến Lục Chẩm cùng đi bắc chinh không? Coi như ta cầu xin muội.”
Xem ra cảnh vừa rồi nàng đã nhìn thấy hết.
Ta đỡ nàng lên:
“Công chúa điện hạ, ta và Lục Chẩm không phải quan hệ như tỷ nghĩ.”
Ta với Lục Chẩm.
Cũng giống như nàng với hoàng đế Bắc Lương.
Chỉ là đồ chơi của nam nhân mà thôi.
Ngụy Nguyên Thù không tin:
“Muội cứ đi cầu xin hắn thử xem. Có lẽ hắn sẽ đồng ý.”
Ta nhớ lại Lục Chẩm kiếp trước hấp hối trên tường thành.
Nhớ giọt mưa rơi xuống mặt ta.
Ta không mở miệng cầu xin hắn được.
Hơn nữa ta đã suy nghĩ rất kỹ.
Ngụy Nguyên Cảnh cực kỳ hiểu Bắc Lương, lại có kinh nghiệm bắc chinh từ kiếp trước.
Hoàn toàn có thể bù đắp chênh lệch về binh lực.
Ngụy Nguyên Thù không nói thêm gì.
Đích thân tiễn ta ra khỏi phủ công chúa.
Sau đó nàng thường xuyên mời ta tới phủ làm khách.
Ta không đi nữa.
Tâm tính nàng kiên định.
Kiếp trước lúc bị dồn tới đường cùng, để Ngụy Nguyên Cảnh không bị mình liên lụy mà có thể giết ra ngoài, nàng đã không chút do dự tự vẫn.
Ta không thể chắc nàng sẽ không ra tay với ta.
Cho nên ta không gặp nàng.
Nhưng ta không ngờ nàng lại dám bắt người ngay giữa đường.
Khi tỉnh lại khỏi hôn mê.
Ta đã ở trong đại quân bắc chinh.
Trong lúc mơ mơ màng màng, ta nghe thấy giọng Ngụy Nguyên Cảnh:
“Tỷ không nên tới. Càng không nên mang nàng ấy tới.”
Ngụy Nguyên Thù đáp:
“Đã tới rồi thì không còn đường lui. Trận này chúng ta chỉ có thể thắng.”
Ngụy Nguyên Cảnh im lặng rất lâu.
Ngụy Nguyên Thù thong thả nhấp một ngụm trà:
“Ta biết làm như vậy là đẩy A Hành về phía Lục Chẩm. Nhưng mối thù phụ mẫu và thần dân chết nơi đất khách, nỗi nhục hai tỷ đệ chúng ta phải chịu, không thể không báo.
“Nếu đệ cảm thấy có lỗi với A Hành, sau này khi đoạt lại hoàng vị thì ban thưởng cho nàng thật hậu hĩnh là được.
“Hoặc nếu đệ vẫn thích nàng, vậy thì cướp nàng trở lại.”
Ta vẫn luôn cho rằng nàng là một con thỏ trắng dịu dàng.
Hóa ra nàng cũng là một con sói.
Chỉ có điều nàng không trọng sinh.
Không biết sau khi nàng chết ở kiếp trước còn xảy ra rất nhiều chuyện.
Ngụy Nguyên Thù lại hỏi:
“Ta vẫn chưa hỏi. Trước khi thành thân với A Hành, đệ và nàng đã có chuyện phu thê rồi sao?”
Ngụy Nguyên Cảnh:
“Không có.”
“Vậy sao nàng biết trên người đệ có nốt ruồi?”
“Có lẽ… kiếp trước nàng đã nhìn thấy.”
Chàng cũng không nói dối.
Ngụy Nguyên Thù không tin chuyện kiếp trước kiếp này.
Nàng nhận định ta và Ngụy Nguyên Cảnh đã vượt qua giới hạn trước ngày đại hôn.
Ta mở mắt.
Chạm mắt với hai tỷ đệ bọn họ.
Ngụy Nguyên Thù không có biểu cảm gì.
Đứng dậy rời đi.
11
Trong phòng chỉ còn lại ta và Ngụy Nguyên Cảnh.
Ta đứng dậy tự rót một chén nước uống.
Ngụy Nguyên Cảnh nhìn những ngón tay ta.
Vết thương do lần trước cắn đã gần lành.
Chỉ còn vài dấu nhạt.
Ta hỏi chàng:
“Có phải chàng thấy lạ tại sao ta thích cắn ngón tay không?”
Chàng không nói.
Ta vuốt những dấu răng ấy rồi nói tiếp:
“Những ngày cuối đời, con gái luôn muốn nắm ngón tay ta. Sau khi con chết, chỉ còn mùi hương của con lưu lại trên những ngón tay này.”
Khuôn mặt bình tĩnh của chàng cuối cùng cũng xuất hiện một tia biến hóa:
“Con gái? Con gái của ai?”
“Của ta và chàng.”
Chàng đột nhiên đứng bật dậy:
“Không thể nào.”
Ta không hiểu:
“Vì sao không thể? Khi ấy ngày nào ta cũng bị chàng nhốt trong tẩm điện. Có thai chẳng phải rất bình thường sao?”
Sắc mặt chàng trắng bệch.
Còn mang theo hận ý.
Phản ứng quá kỳ lạ.
Nhưng chàng không cho ta bất kỳ câu trả lời nào.
Chỉ xoay người rời đi.
Ngày hôm sau, chàng phát động chiến tranh.
Chưa tới một tháng đã đánh tới ngoài Thiên Đô thành.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng