Chương 5 - Kiếp Này Ta Phải Khiến Chàng Thất Vọng
Kiếp trước sau khi ta nói chàng và Ngụy Nguyên Thù là giả, Ngụy Nguyên Thù tự vẫn, chàng thì giết ra khỏi vòng vây rồi chạy trốn.
Ngụy Nguyên Thù nói không sai.
Nếu không vì nàng, không ai có thể ngăn được Ngụy Nguyên Cảnh.
Chàng trốn về Bắc Lương, mượn binh của hoàng đế Bắc Lương.
Vị đế vương trẻ tuổi ấy cho chàng mượn ba vạn kỵ binh.
Chưa đến một năm, chàng đã đánh phá Kim Lăng thành, ngồi lên hoàng vị.
Sau đó nghỉ ngơi dưỡng sức ba năm, đích thân dẫn mười vạn đại quân bắc chinh.
Cuối cùng, hoàng đế Bắc Lương hoảng hốt bỏ chạy, bị chàng bắn một mũi tên xuyên tim.
Từ đó nam bắc thống nhất.
Chàng trở thành cộng chủ thiên hạ.
Kiếp này, thời gian báo thù của chàng đã được đẩy lên sớm hơn.
Ánh mắt Ngụy Nguyên Cảnh quét qua các triều thần.
Trong những người ở đây, một nửa sẽ không sống được bao lâu nữa.
Cuối cùng.
Ánh mắt chàng dừng trên người ta.
Kết cục của ta.
Liệu có tốt hơn kiếp trước không?
Ta vẫn chưa biết.
9
Bắc chinh được định vào ngày Lập Xuân.
Còn hơn một tháng nữa.
Ngụy Nguyên Cảnh dọn vào Đông cung.
Ngụy Nguyên Thù cũng có phủ công chúa.
Hoàng đế ban hôn cho Ngụy Nguyên Thù.
Đối phương là nhi tử của Hộ bộ Thượng thư.
Ngay trong đêm, vị công tử ấy nhảy xuống sông.
May mà lập tức được cứu lên.
Dân chúng phẫn nộ.
Ai nấy đều chỉ trích công chúa nên thanh đăng cổ Phật cả đời, đừng tiếp tục hại người.
Sắc mặt Ngụy Nguyên Thù trắng như giấy:
“A Hành, ta thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện lấy chồng. Ta cũng không biết vì sao lại thành ra thế này.”
Ta ôm nàng:
“Không phải lỗi của tỷ.”
Công chúa có thể không chiêu phò mã.
Nhưng Thái tử không thể không cưới Thái tử phi.
Vừa hay.
Ta là người có sẵn.
Không phụ không mẫu, gia tộc gần như diệt vong.
Thúc phụ duy nhất lại chẳng có tài cán gì thật sự.
Làm Thái tử phi của Ngụy Nguyên Cảnh là thích hợp nhất.
Ngụy Nguyên Cảnh không đồng ý:
“Bẩm bệ hạ, trước khi bắc chinh thành công, thần tuyệt đối không cưới thê tử.”
Hoàng đế cười như có như không:
“Cưới vợ cũng đâu ảnh hưởng tới bắc chinh. Con và cô nương Thôi gia lưỡng tình tương duyệt. Nàng ấy cũng không còn trẻ, không đợi được nữa.”
Ngụy Nguyên Cảnh nói:
“Thần và nàng ấy không phải lưỡng tình tương duyệt.”
Các đại thần xôn xao.
Dù sao mấy ngày trước ta còn công khai thừa nhận ở đại điện rằng mình và chàng đã từng có tiếp xúc da thịt.
Hoàng đế hỏi:
“Vậy con vừa ý cô nương nhà nào? Trẫm ban hôn cho hai người.”
Ngụy Nguyên Cảnh vẫn chỉ nói một câu:
“Trước khi bắc chinh thành công, thần tuyệt đối không cưới vợ.”
Không qua mấy ngày.
Chàng đưa tới hai cỗ quan tài.
Bên trong là hài cốt của mẫu thân và đệ đệ ta.
Kiếp trước phải đến sau khi chàng làm thiên tử, chàng mới giúp ta tìm được hài cốt của họ.
Bây giờ chàng đã đưa cho ta trước.
Ý từ chối đã quá rõ ràng.
Thật ra ta hơi buồn.
Chàng hận ta đến vậy.
Cho dù ta từng giải thích rằng năm đó ta nói trái lương tâm rằng chàng là giả cũng chỉ để cứu chàng.
Chẳng qua khi ấy ta không đủ thông minh.
Không nhận ra lời nói dối ấy vốn là một cái bẫy.
Chàng không tin.
Chàng cho rằng ta đã phản bội chàng.
Ngay cả khi ta chủ động hôn chàng, chàng cũng cho rằng ta cố ý lấy lòng.
Sau đó lại dùng đủ mọi cách giày vò ta.
Bây giờ mọi thứ đã thay đổi.
Nhưng chàng vẫn từ chối ta.
Cứ tiếp tục như vậy, con của ta phải làm sao đây?
Ta sốt ruột cắn móng tay.
Khi Lục Chẩm phát hiện ra, các đầu ngón tay của ta đã bị cắn đến máu me đầm đìa.
Hắn cưỡng ép kéo tay ta ra:
“Nàng thích hắn đến vậy sao?”
Ta im lặng không đáp.
“Nếu ta thay hắn đi bắc chinh, nàng sẽ vui sao?”
Ta mờ mịt nhìn hắn:
“Ngươi thay chàng bắc chinh?”
“Ừ. Nàng sẽ vui sao?”
Ta hỏi thêm một lần:
“Ngươi thật sự chịu đi?”
Hắn đột nhiên tức giận, đẩy ta ra:
“Đồ nữ nhân không có lương tâm. Bản thế tử mới không vì nàng mà đi chịu chết.”
Sao hắn lại nói là vì ta mà đi chịu chết?
Rõ ràng đây là cơ hội để hắn lập công dựng nghiệp.
Ta bị hắn đẩy lảo đảo mấy bước.
Sau đó nhìn thấy Ngụy Nguyên Cảnh.
Chàng đứng dưới những cành cây khô phủ tuyết.
Nhìn ta và Lục Chẩm.
Không có biểu cảm gì.
Nhưng ta biết chàng đang tức giận.
Kiếp trước khi Lục Chẩm bị treo trên tường thành, ta từng nói với chàng:
“Cần gì phải giày vò hắn? Chi bằng cho hắn một cái chết thống khoái.”
Chàng cũng bình thản như vậy:
“Nàng đau lòng vì hắn?”
Cũng không phải đau lòng.
Chỉ là Lục Chẩm với tư cách chủ tướng thủ thành đã tận trung với quân vương, tận trung với đất nước, dù tan xương nát thịt.
Chàng giày vò Lục Chẩm như vậy chỉ khiến dân chúng Kim Lăng càng oán hận.
Lúc đó Ngụy Nguyên Cảnh không nói gì.
Nhưng đến ban đêm.
Chàng đưa ta tới nơi đang treo Lục Chẩm.
Xe ngựa dừng phía dưới.
Chàng giày vò ta ngay trên xe.
Ta cắn môi không chịu phát ra tiếng.
Chàng liền dùng đủ mọi cách ép ta lên tiếng.
Khi tất cả kết thúc, chàng vén rèm xe, bóp cằm ta ép ta ngẩng đầu nhìn Lục Chẩm.
Lục Chẩm cúi đầu.
Ánh sao mờ mịt.
Ta không nhìn rõ vẻ mặt hắn.
Chỉ cảm thấy dường như có giọt mưa rơi lên mặt ta.
Ngụy Nguyên Cảnh lau giọt mưa ấy khỏi mặt ta:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng