Chương 9 - Kiếp Này Ta Không Khóc
Nghe nói là Thẩm Minh Viễn tự mình đưa về, nói chuyện với bà bà Chu gia nửa ngày, cuối cùng cũng miễn cưỡng vá lại thể diện.
Nữ nhân Chu đại gia nuôi bên ngoài không được nâng lên chính thức, nhưng cũng không bị đuổi đi, hai bên cứ giằng co như vậy.
Cuộc sống của Thẩm Thanh Dư ở Chu gia không dễ chịu, nhưng nàng yên phận một thời gian.
Ta biết nàng đang chờ cơ hội.
Con đường Liễu Mi bị ta chặn chết, phía Phương bà tử cũng vấp tường, nàng phải nghĩ cách khác.
Tháng hai, Tạ gia xảy ra một chuyện.
Cháu gái Tôn bà tử tới nương nhờ, nói quê bị thiên tai, không còn nơi nào để đi.
Tôn bà tử tới tìm ta, nói muốn để cháu gái làm nha hoàn sai vặt trong phủ, chỉ cần bao ăn ở, không cần tiền công.
Ta nhìn cô nương kia một cái.
Mười sáu mười bảy tuổi, mặt tròn, mày mảnh, cười lên có lúm đồng tiền.
“Tên gì?”
“Bẩm thiếu phu nhân, tên Hạnh Nhi.”
“Người ở đâu?”
“Thôn Tôn gia phía bắc thành.”
“Trong nhà còn ai?”
Tôn bà tử giành trả lời: “Cha mẹ nó đều mất rồi, chỉ còn mình nó.”
Ta không hỏi thêm.
Bảo Thu Hòa dẫn người xuống sắp xếp.
Buổi tối Thu Hòa trở về, ta hỏi nàng: “Hạnh Nhi được xếp ở đâu?”
“Phòng nhỏ cạnh nhà bếp.”
“Hôm nay nàng ta nói chuyện với những ai?”
“Chỉ nói mấy câu với Tôn ma ma, người khác thì không.”
“Để mắt tới nàng ta. Xem bình thường nàng ta làm gì, thân với ai.”
Thu Hòa gật đầu.
Ba ngày sau Thu Hòa tới báo.
“Cô nương, Hạnh Nhi mỗi ngày dậy sớm quét sân, buổi chiều giúp nhà bếp nhặt rau, rất thật thà.”
“Đã chạm mặt cô gia chưa?”
“Có một lần. Cô gia từ thư phòng đi ra, ngang qua nhà bếp, Hạnh Nhi vừa hay bưng nước ra, suýt đụng phải.”
“Sau đó?”
“Hạnh Nhi xin lỗi, cô gia nói không sao rồi đi.”
Ta gật đầu.
Nửa tháng sau, chuyện tới.
Hạnh Nhi “không cẩn thận” làm vỡ một chiếc bình hoa trong phòng ta.
Nàng ta quỳ dưới đất dập đầu, khóc dữ dội.
“Thiếu phu nhân tha mạng, nô tỳ không cố ý.”
Chiếc bình hoa đó là di vật mẫu thân Tạ Quan Lan để lại, đặt trên án trong chính phòng, lúc ta vào cửa nó đã ở đó.
Tôn bà tử nghe tin chạy tới, sắc mặt xanh mét.
“Con tiện tỳ này, đó là đồ của lão thái thái, ngươi đền nổi sao?”
Hạnh Nhi khóc càng dữ.
Ta ngồi trên ghế, nhìn vở diễn này.
Kiếp trước không có màn này, nhưng sáo lộ thì ta quen.
Làm vỡ đồ chỉ là giả, gây ra động tĩnh mới là thật.
Động tĩnh đủ lớn, Tạ Quan Lan sẽ tới.
Quả nhiên.
Tạ Quan Lan từ thư phòng bước ra.
“Có chuyện gì?”
Tôn bà tử chỉ Hạnh Nhi: “Nó làm vỡ bình sứ xanh của lão thái thái.”
Sắc mặt Tạ Quan Lan thay đổi.
Hắn bước tới, nhìn những mảnh vỡ dưới đất, ngồi xổm nhặt một mảnh lên, ngón tay vuốt lớp men trên mảnh sứ.
Đó là chiếc bình mẫu thân hắn thích nhất.
Sau khi mẫu thân hắn qua đời, hắn không cho bất kỳ ai chạm vào.
“Ai cho nàng ta vào phòng này?”
Hắn ngẩng đầu, giọng lạnh đi.
Tôn bà tử cúi đầu: “Là nô tỳ bảo nó vào lau bàn.”
“Đồ trong chính phòng không cho người khác động vào, quy củ này bà không biết?”
Tôn bà tử không nói nữa.
Hạnh Nhi quỳ dưới đất, toàn thân run rẩy.
Ta lên tiếng.
“Được rồi, chỉ là một cái bình, vỡ thì vỡ. Hạnh Nhi mới tới, không hiểu quy củ, lần sau chú ý là được.”
Tạ Quan Lan nhìn ta một cái.
Hắn không ngờ ta sẽ nói đỡ cho Hạnh Nhi.
“Đây là đồ của mẫu thân ta.”
“Ta biết. Nhưng người ta không cố ý, phạt nửa tháng tiền công, để nàng ấy nhớ kỹ là được.”
Ta cúi xuống gom mảnh vỡ lại một chỗ.
“Bình vỡ thì đáng tiếc, nhưng người trong nhà quan trọng hơn đồ vật.”
Tạ Quan Lan đứng đó, nhìn động tác ta thu dọn mảnh vỡ, im lặng hồi lâu.
“…Tùy nàng xử trí.”
Hắn quay người đi.
Hạnh Nhi phủ phục dưới đất dập đầu: “Tạ thiếu phu nhân.”
Ta giao mảnh vỡ cho Thu Hòa, nói với Hạnh Nhi: “Đứng dậy đi. Sau này đừng động vào đồ trong chính phòng nữa.”
“Vâng.”
Hạnh Nhi lau nước mắt đi ra.
Thu Hòa ghé lại nhỏ giọng hỏi: “Cô nương, sao người còn nói đỡ cho nàng ta?”
“Không nói đỡ, nàng ta sẽ bị đuổi. Nàng ta đi rồi, ta làm sao biết bước tiếp theo Thẩm Thanh Dư muốn làm gì?”
Thu Hòa chợt hiểu.
Ta giữ lại mảnh sứ lớn nhất, dùng khăn bọc kỹ, cất vào tủ.
Mảnh sứ này sau còn có tác dụng.
09
Chuyện Hạnh Nhi làm vỡ bình hoa bị bàn tán trong Tạ gia mấy ngày liền.
Hạ nhân đều nghị luận, nói nha hoàn mới tới tay chân không sạch sẽ, sớm muộn cũng bị đuổi đi.
Nhưng ta không đuổi.
Ta còn đổi việc cho nàng ta, từ nhà bếp điều tới hậu viện giặt quần áo, xa chính phòng hơn nhưng gần thư phòng hơn.
Thu Hòa không hiểu.
“Cô nương điều nàng ta tới cạnh thư phòng, chẳng phải càng tiện cho nàng ta tiếp cận cô gia sao?”
“Chính là muốn nàng ta tiếp cận.”
“Vì sao?”
“Nàng ta tiếp cận Tạ Quan Lan, ta mới nhìn rõ rốt cuộc nàng ta muốn làm gì. Truyền lời, hay chuyện khác.”
Thu Hòa nửa hiểu nửa không gật đầu.
Đầu tháng ba, Liễu Tú tới Tạ gia giao đồ may vá.
Nàng kéo ta sang một bên, hạ thấp giọng.
“Thẩm phu nhân, mấy hôm trước thật sự có người tới tìm ta.”
“Ai?”
“Một bà tử họ Phương, nói có nhà tử tế muốn thuê nữ nhi ta làm thông phòng, ra giá hai mươi lượng bạc.”
“Tẩu nói thế nào?”