Chương 5 - Khoảng Cách Chờ Đợi
Tôi gõ chữ.
“Tôi không kiện anh.”
“Tôi chỉ chụp tờ cam kết từ chối phẫu thuật mà anh vừa ký, gửi cho tất cả họ hàng xem.”
“Để họ xem đứa con trai chí hiếu là anh, đã ký giấy từ chối làm phẫu thuật cho bố như thế nào.”
Tin nhắn gửi đi.
Hiển thị đã xem.
Nhưng không có hồi đáp.
Mười giây sau, hệ thống báo: “Đối phương đã bật xác nhận kết bạn, bạn hiện không phải là bạn bè của người này.”
Chặn rồi.
Tôi thoát khỏi khung chat.
Nhóm chat gia đình vẫn đang nổ thông báo.
Bác cả: “@Tô Lỗi, Lỗi ơi, bố cháu phẫu thuật chưa?”
Cô ba: “Thằng Lỗi là đứa có trách nhiệm nhất, có nó ở đó là yên tâm rồi.”
Chú hai: “Con Niệm Niệm không hiểu chuyện, vẫn phải để Lỗi gánh vác thôi.”
Dì út: “Đời anh Kiến Quân chỉ trông cậy vào thằng Lỗi thôi.”
Lướt qua cả một trang, toàn là những lời khen ngợi Tô Lỗi.
Tôi nhìn, rồi chợt bật cười.
Gõ phím.
“Thưa mọi người, phẫu thuật không làm nữa. Anh trai cháu là Tô Lỗi đã ký giấy cam kết từ chối phẫu thuật, chọn cách điều trị bảo tồn. Giấy cam kết bác sĩ đang giữ, giấy trắng mực đen. Ngoài ra, thẻ lương hưu của bố ở chỗ anh ấy hai năm rưỡi nay, 114 nghìn tệ, anh ấy đã tiêu hết hay chưa, mọi người có thể hỏi anh ấy thử.”
Tin nhắn gửi đi.
Nhóm im ắng mất ba giây.
Sau đó——
Bác cả: “@Tô Lỗi Lỗi, thế này là thật à?!”
Cô ba: “Chắc không đâu nhỉ? Chẳng phải thằng Lỗi bảo tiền bạc không thành vấn đề sao?”
Chú hai: “Niệm Niệm cháu đừng có nói linh tinh!”
Tôi gửi một bức ảnh lên.
Là bức ảnh tờ giấy cam kết từ chối phẫu thuật mà tôi vừa chụp lúc Tô Lỗi đang ký.
Hai chữ Tô Lỗi, rõ rành rành.
Nhóm lại im lặng.
Lần này im lặng suốt một phút đồng hồ.
Không ai lên tiếng.
Tôi nhấn thoát khỏi nhóm.
Nhấn “Xác nhận thoát”.
Sau đó xóa bác cả, cô ba, chú hai, dì út, chị họ, anh họ, Tô Lỗi, Trần Phương.
Tất cả mọi người.
Xóa sạch.
Điện thoại bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Không có tin nhắn, không có cuộc gọi, không có chấm đỏ, không có dấu chấm than.
Yên ắng tĩnh mịch.
Tôi dựa lưng vào tường, ngồi phệt xuống đất.
Lòng bàn chân lạnh toát.
Đôi dép lê quá mỏng, cái lạnh của gạch lát hành lang cứ thế ngấm thẳng vào xương.
Ngồi rất lâu.
Cho đến khi y tá bước tới.
“Cô Tô, bố cô tỉnh rồi, muốn gặp cô.”
Tôi đứng dậy, chân đã tê cứng, phải lảo đảo một chút mới đứng vững.
Đẩy cửa phòng bệnh bước vào.
Bố đang nằm trên giường, sắc mặt xám ngoét, đôi môi nhợt nhạt không chút máu. Trên đầu quấn đầy băng gạc, ống truyền cắm vào mu bàn tay, nối với mấy bình thuốc lủng lẳng.
Thấy tôi, miệng ông mấp máy.
“Bố.”
“Lỗi… thằng Lỗi đâu…”
“Đi rồi ạ.”
“Đi rồi?” Mắt ông cố sức mở to ra một chút, “Đi đâu?”
“Ký giấy từ chối phẫu thuật xong, đi rồi ạ.”
Bố nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong đôi mắt đục ngầu ấy, có sự hoài nghi, có sự mờ mịt, cuối cùng chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng.
“Không… không thể nào… Thằng Lỗi sẽ không…”
“Là anh ấy ký. Giấy trắng mực đen.” Tôi nói, “Thẻ lương hưu của bố anh ấy giữ hai năm rưỡi nay, hỏi anh ấy 150 nghìn tệ tiền cọc, anh ấy bảo không có.”
Bố không nói gì nữa.
Một giọt nước mắt đục ngầu ứa ra từ khóe mắt, lăn dọc theo thái dương chảy vào lớp băng gạc.
“Bố.” Tôi nói, “Bố cứ yên tâm dưỡng bệnh. Chi phí điều trị bảo tồn, con sẽ nghĩ cách lo liệu.”
Ông không đáp lại.
“Bố nghỉ ngơi đi ạ.”
Tôi quay người bước ra.
Lúc đến cửa, ông cất tiếng gọi với theo ở phía sau.
“Niệm Niệm…”
Tôi dừng bước.
“Bố… xin lỗi con…”
Tôi không quay đầu lại.
“Lúc mẹ mất, bố cũng từng nói xin lỗi.” Tôi nói, “Nhưng đến ngày hôm sau, bố vẫn sang tên sổ tiết kiệm cho anh cả.”
Trong phòng bệnh không còn tiếng động nào nữa.
Tôi khép cửa lại, bước ra ngoài.
Cuối hành lang có một ô cửa sổ, ánh nắng chiếu hắt vào.
Tôi lấy điện thoại ra, tìm WeChat của quản lý công ty.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: