Chương 8 - Khoản Tiền Bí Ẩn
Tôi lùi sang một bên, để họ vào.
“Trần Thanh Vị đang ở trong phòng.”
Mấy cô gái cùng lao vào, vây cô ấy ở giữa rồi người một câu, người một câu.
“Trần Thanh Vị! Ra đây! Trả tiền!”
“Giả đáng thương để nhận tiền, cậu có biết xấu hổ không!”
Trần Thanh Vị co rúm trong góc giường, ôm chăn khóc.
Ngoài hành lang đã có từng lớp người vây kín, thò đầu nhìn vào.
Điện thoại được giơ lên, đèn flash lóe sáng.
Lần này đến lượt Trần Thanh Vị mất mặt trước toàn trường.
9
Sau màn náo loạn ấy, Trần Thanh Vị như bị rút hết xương, cả người trở nên ủ rũ.
Còn tôi không thể để cô ấy cứ co mình mãi như vậy.
Phía cảnh sát cần bằng chứng trực tiếp hơn.
Đường dây Trịnh Vũ Thanh chỉ dựa vào lịch sử tài khoản vẫn chưa đủ.
Tôi phải khiến cô ấy tự hành động, tự đưa sơ hở tới trước mắt cảnh sát.
Vì vậy tôi chủ động tìm Bạch Vân nói kế hoạch.
“Tôi muốn giăng một cái bẫy. Điều cô ấy sợ nhất là cảnh sát điều tra tới Trịnh Vũ Thanh, thậm chí tới đồng bọn liên hệ mật thiết nhất với cô ấy. Vậy thì tôi sẽ khiến cô ấy tưởng cảnh sát thật sự sắp điều tra tới nơi.”
Bạch Vân gật đầu, dặn thêm vài câu. Chúng tôi thống nhất thời gian và kế hoạch bố trí.
Tôi quay về phòng, quay lưng về giường Trần Thanh Vị, cố tình hạ giọng như đang nói chuyện bí mật.
“Giờ này chắc Trần Thanh Vị đang ngủ trưa. Tớ nói với hai cậu chuyện này, đừng để lộ ra ngoài nhé. Hình như cảnh sát đang tìm cô cố vấn để lấy thứ gì đó.”
Mắt Lưu Viện lập tức mở to.
“Cảnh sát? Lấy gì?”
“Tớ cũng không nghe hết.”
Tôi nhíu mày, làm vẻ đang nhớ lại.
“Chỉ nghe cô nói gì đó như ‘điều tra’, ‘tài liệu’… À đúng rồi, hình như còn nhắc tới một cái tên.”
“Tên gì?”
Tôi ngừng một chút, như đang cố nhớ.
“Trịnh… Trịnh gì đó Thanh, chữ ở giữa tớ không nghe rõ.”
Lời còn chưa dứt, phía sau đã vang lên một tiếng “bịch”.
Tôi lập tức quay đầu.
Rèm giường Trần Thanh Vị rung lên dữ dội.
Tôi lập tức im miệng, đổi sang vẻ kinh ngạc rồi “xoẹt” một tiếng kéo rèm giường cô ấy ra.
“Trần Thanh Vị? Tớ nói to quá à? Đánh thức cậu sao?”
Mặt Trần Thanh Vị trắng bệch, mắt nhìn thẳng vào tôi như gặp ma.
Trương Tiểu Vũ sững người.
“Thanh Vị, sao mặt cậu kém thế?”
Trần Thanh Vị cố nặn ra một nụ cười cứng nhắc.
“Tớ… tớ chỉ nghe các cậu nói chuyện nên tò mò. Thanh Hòa, vừa rồi cậu nói cảnh sát đang điều tra gì? Người họ Trịnh kia là ai?”
Tôi lắc đầu.
“Tớ cũng không biết là ai, chỉ nghe cô cố vấn nhắc qua một câu. Cụ thể điều tra gì tớ không nghe rõ, cũng không dám hỏi nhiều.”
“Vậy cậu… nghĩ lại xem?”
Cô ấy không chịu bỏ cuộc, hơi nghiêng người về trước.
“Cảnh sát tìm cô cố vấn có phải liên quan tới chuyện thẻ ngân hàng của cậu không?”
Tôi quay người, làm vẻ không muốn nói tiếp.
“Sao tớ biết được. Tớ chỉ nghe loáng thoáng thôi, chuyện còn lại cô cố vấn cũng không nói với tớ.”
Trần Thanh Vị há miệng, cuối cùng không hỏi thêm.
Chưa đầy hai phút sau cô ấy đã xuống giường, suýt nữa còn đi ngược giày.
“Tớ… tớ ra ngoài mua chút đồ.”
Cửa “rầm” một tiếng đóng lại.
Lưu Viện ghé tới.
“Thanh Hòa, cô ấy làm sao vậy? Sao vừa nghe họ Trịnh một cái đã như bị giẫm phải đuôi?”
Trương Tiểu Vũ cũng nhíu mày.
“Tớ cũng thấy không ổn. Người kia là ai?”
Tôi lắc đầu, đi tới bên cửa sổ nhìn xuống dưới.
Bóng Trần Thanh Vị vừa ra khỏi tòa ký túc xá, cúi đầu đi vừa nhanh vừa hoảng, điện thoại đã áp lên tai.
Tôi lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Bạch Vân.
“Cô ấy ra ngoài rồi, chắc đang liên hệ đồng bọn.”
Tin nhắn nhanh chóng được trả lời.
“Đã nhận.”
Tôi thở ra thật dài.
Khi Trần Thanh Vị quay lại đã gần giờ tắt đèn.
Nửa đêm cô ấy chạy ra ngoài mấy lần, tôi lén đi theo.
Cô ấy ra hành lang gọi điện.
“Cảnh sát điều tra tới anh rồi! Trần Thanh Hòa cũng nghe thấy! Anh mau chuyển hết tiền đi! Chuyển càng xa càng tốt, đừng để ở chỗ anh! Không thể công cốc hết được!”
“Còn nữa, lịch sử trò chuyện trước đây của chúng ta anh xóa sạch chưa?”
Giọng cô ấy run dữ dội.
“Nếu bị điều tra ra, hai chúng ta tiêu đời!”
“Tôi nghĩ rồi. Tôi sẽ xin nghỉ về nhà trốn một thời gian. Đợi sóng gió qua không có chuyện gì nữa thì quay lại học. Như vậy an toàn nhất.”
Tôi giao bản ghi âm cho Bạch Vân, cô ấy sao lưu lại.
“Lại bổ sung thêm một mắt xích bằng chứng. Thông cung, chuyển tiền phạm pháp, lên kế hoạch bỏ trốn, không cái nào cô ta thoát được.”
Trần Thanh Vị vẫn chưa phát điên đủ.
Một mặt cô ấy sợ hãi, một mặt vẫn nhớ tới tiệc sinh nhật của mình, còn mời tôi tham gia.
“Thanh Hòa, sinh nhật tớ sắp tới rồi. Mấy tháng trước tớ đã đặt tiệc trên du thuyền. Đến lúc đó cậu nhất định phải tới nhé.”
Cô ấy muốn tôi tới để tùy ý bắt nạt tôi.
Muốn tôi đứng trước cả con thuyền đầy người, trước những kẻ vẫn chịu chơi với cô ấy và cả những người ngoài xã hội chẳng biết từ đâu tới, để cô ấy đóng đinh hình tượng “nuốt tiền” của tôi trước mặt mọi người.
Sau đó nhìn tôi thành trò cười.
Tôi nhìn cô ấy, bỗng vô cùng bình tĩnh.
“Được, tớ đi.”
Cô ấy cười, vỗ tay.
“Đến lúc đó mặc đẹp một chút, đừng làm tớ mất mặt.”
Tôi cũng muốn xem cuối cùng người bị đóng đinh sẽ là ai.
10
Ngày sinh nhật Trần Thanh Vị, tôi tới.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng