Tên tôi và bạn cùng phòng chỉ khác nhau một nét. Tôi tên Trần Thanh Hòa, cô ấy tên Trần Thanh Vị.
Vì vậy, khi năm tư vừa khai giảng, trong nhóm lớp gửi bảng thống kê học phí, phụ huynh cô ấy nhìn nhầm tên, chuyển học phí vào thẻ của tôi.
Trần Thanh Vị hốt hoảng chạy tới tìm tôi.
“Thanh Hòa! Cậu mau kiểm tra số dư đi, nếu chuyển nhầm thì phiền cậu chuyển lại cho tớ!”
Tôi mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại kiểm tra số dư, trước mắt hiện ra một dãy số không dài ngoằng.
Năm trăm nghìn.
Nhưng mà… học phí của chúng tôi chỉ có năm nghìn thôi mà.
Thấy vậy, Trần Thanh Vị bật khóc, nói điện thoại của bố mẹ cô ấy bị lag, tuổi đã cao, tay lại run nên bất cẩn bấm thừa mấy số không.
Tôi vội vàng an ủi cô ấy.
“Trần Thanh Vị, cậu đừng lo. Năm trăm nghìn là khoản quá lớn, điện thoại không chuyển được, bây giờ tớ đến ngân hàng ngay!”
Cô ấy lau nước mắt rồi gật đầu.
Tôi lao ra khỏi cửa, nhưng lại trực tiếp gọi điện báo cảnh sát, sau đó tới ngân hàng đóng băng vô thời hạn khoản năm trăm nghìn ấy.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận