Chương 2 - Khi Zombie Bùng Nổ Tôi Sống Sót Thế Nào

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phòng chất đầy đồ, tiền còn vài chục triệu. Chắc tôi bị điên thật rồi, sống trong xã hội pháp trị mà lại đi tin vào tận thế.

Cho đến khi tôi mở điện thoại, đập vào mắt là top hot search: [Thành phố A bùng phát virus, phong tỏa ngay trong đêm].

“Không phải virus đâu, tôi tận mắt nhìn thấy, là zombie! Tuyệt đối là zombie!”

“Tôi cũng thấy, một thằng thanh niên ôm một ông già cắn xé giữa phố.”

“Không thể nào là zombie được, sao có thể chứ.”

“Tôi có ảnh, inbox.”

“…”

Tôi bật dậy như lò xo. Điện thoại, laptop, máy tính bảng vẫn đang tải nốt phim và truyện chữ, còn tôi thì vắt chân lên cổ phân loại hàng hóa.

Căn hộ của tôi nằm trên tầng cao nhất, có kèm gác xép. Tôi là đứa không có cảm giác an toàn, lớp kính chống đạn lúc sửa nhà tôi ốp luôn cho cả tầng gác.

Nhà rộng 160m2, cộng thêm 100m2 gác xép là 260m2 không gian sử dụng.

Tôi chia gác xép thành 4 khu: Bên trái quây lưới nuôi chim cút, chỗ rộng rãi bên phải đặt chậu trồng rau. Ở giữa để máy phát điện và 8 tấm pin mặt trời. Khu cuối cùng dùng để cất thức ăn cho chim, đất trồng và đồ tạp nham chưa dùng đến.

Đồ đạc quá nhiều, chất đống ngổn ngang ở mọi không gian có thể nhét được, có chỗ còn chất cao chạm trần.

Thế là ngay trong đêm, tôi phải bỏ thêm tiền gọi dịch vụ giao gấp mấy cái kệ sắt để kê đồ lên.

Tôi chừa ra 3 tiếng để ngủ, sau đó lại tiếp tục phân loại hàng.

Ngoại trừ 40m2 phòng ngủ để sinh hoạt, mọi ngóc ngách khác đều chất đầy thức ăn và nước uống cao đến tận trần nhà.

Ngày thứ 4 kể từ khi về lại S. Sáng sớm tinh mơ.

Mở app nào lên cũng thấy dòng hot search đỏ chót: #Thành phố A phong tỏa.

Điện thoại tôi có rất nhiều tin nhắn chưa đọc Tôi soạn một tin nhắn gửi đồng loạt cho bạn bè, đồng nghiệp và vài người họ hàng “hút máu”, nhưng tuyệt nhiên không để lộ vị trí của mình:

“Tôi đang ở thành phố A, bị phong tỏa rồi. Có dịch bệnh rất nghiêm trọng, có thể phải phong tỏa vài năm. Mọi người mua tích trữ nhiều đồ vào, đừng ra ngoài.”

Đứng trước thảm họa, nhắc nhở một câu là giới hạn đạo đức lớn nhất của tôi, coi như không uổng công 9 năm giáo dục bắt buộc. Xét cho cùng, nói tận thế đến thì ai mà tin.

Gửi xong, tôi lái xe ra siêu thị gần nhà. Nhờ cái hot search sáng nay, siêu thị đã bắt đầu đông người. May mà tôi đến sớm nên vẫn mua được khá nhiều đồ.

Đây sẽ là ngày cuối cùng tôi ra ngoài gom hàng. Tôi ra chợ đầu mối chi thêm tiền mua sạch thịt và sữa loại có hạn sử dụng lâu nhất để nhét đầy chiếc tủ lạnh cỡ đại, xách thêm mấy túi to rau củ quả khó hỏng.

Tôi mua tất cả những gì có thể nghĩ ra. Chỗ vật tư này đủ cho tôi sống thoải mái 8-9 năm.

Nếu 8-9 năm sau mà thảm họa zombie vẫn chưa kết thúc, thì tôi sẽ tự đi chết.

Tôi dùng những đồng tiền cuối cùng mua vài dụng cụ tập gym nhỏ, lượn qua chợ thú cưng tốn chút đỉnh để rinh về 2 bé mèo chẳng ai thèm nhận nuôi: một bé Mướp Tiểu Ly và một bé Vàng Tiểu Quất.

Mua thêm đủ loại pate, hạt, đồ dùng cho mèo và mười mấy bịch cát. Dĩ nhiên cát là cho mèo dùng, còn tôi đã tích sẵn một thùng to túi nilon, đi vệ sinh vào nilon là được.

Tôi rất chắc chắn, chẳng bao lâu nữa tín hiệu sẽ bị cắt, cả thành phố sẽ rơi vào tĩnh lặng. Bị cô lập lâu ngày, con người dù không chết đói thì tinh thần cũng sẽ suy sụp. Tôi phải cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, hai bé mèo này sẽ là chỗ dựa tinh thần của tôi.

Đường về nhà tiện thể tạt qua lấy nốt đồ bưu cục. Tôi là một đứa trạch nữ chính hiệu, không tin tưởng ai, nên trước khi đi công tác về tôi đã đặt mua cả đống đồ ăn đồ dùng trên mạng.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, sau thành phố A, hàng loạt thành phố lân cận cũng tuyên bố phong tỏa. Trên mạng bắt đầu tràn lan hình ảnh người bị biến dị.

Buổi tối về đến nhà, khóa chặt cửa, tôi bắt đầu công tác chuẩn bị cuối cùng.

5

Cửa thang máy tầng 31 và lối thoát hiểm đều được khóa bằng 3 lớp ổ khóa. Bên ngoài cửa nhà tôi chất đầy những món nội thất lớn: bàn đá cẩm thạch, ghế gỗ thịt, sofa da thật, chắn kín mít chút không gian ít ỏi ngoài hành lang.

Cánh cửa khép lại, hoàn toàn ngăn cách sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi bên ngoài.

Tôi nghĩ, sẽ rất lâu nữa tôi mới mở cánh cửa này ra.

Tôi học theo video hướng dẫn để gieo hạt. Cải thìa, cà tím, cần tây, cà chua, ớt, dưa chuột, dâu tây – đó là đợt rau quả đầu tiên tôi chọn trồng.

Tôi học cách cho chim cút ăn, làm ổ cho chúng đẻ trứng.

Dọc hành lang gần cửa ra vào đặt chiếc bồn chứa nước 1 khối tôi cố tình mua, kích thước vừa khít, bên trong đã bơm đầy nước.

Hàng hóa cũng đã được phân loại xong.

Phòng này để nước và đồ ăn lưu trữ dài hạn; kệ kia để đồ ăn liền; góc này để đồ ăn nhiều calo; tủ nọ để đồ y tế vệ sinh…

Lúc mệt lả đi, tôi cuối cùng cũng rũ bỏ được sự căng thẳng, làm một giấc thật đã đến tận 12 giờ trưa hôm sau.

Mở điện thoại lên, 8 giờ sáng hôm đó, thành phố S cũng đã ban bố lệnh phong tỏa, đình chỉ kinh doanh và học tập.

Siêu thị đông nghẹt người. Các đại siêu thị và chợ được nhà nước tiếp quản, bán theo định mức. Còn các siêu thị nhỏ xíu thấy tình hình không ổn đã đóng cửa quá nửa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)