Chương 1 - Khi Zombie Bùng Nổ Tôi Sống Sót Thế Nào
TÍCH TRỮ ĐỒ NGÀY TẬN THẾ, TÔI Ở TẦNG 31 CÙNG HAI CON MÈO
Ngồi trên chuyến tàu lửa về nhà, tôi đang ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ thì đúng lúc tàu lăn bánh, tôi lại thấy trên sân ga có một ông lão toàn thân co giật, sau đó tóm lấy cậu thanh niên đứng cạnh rồi điên cuồng cắn xé.
Nhân viên nhà ga lập tức lao tới can ngăn, nhưng khi nhìn rõ mặt ông lão, tất cả đều sợ hãi lùi lại.
Kỳ lạ hơn, cậu thanh niên kia cũng ngừng giãy giụa, tay chân cứng đờ rồi lao thẳng vào người đứng gần nhất. Cả nhà ga lập tức náo loạn.
Tôi hoảng hốt đứng bật dậy, nhưng tàu đã nhanh chóng rời khỏi ga.
1
“Đù má! Có zombie!” Trong toa có người hét lên, rõ ràng không chỉ mình tôi nhìn thấy cảnh đó. Nhưng rất nhanh, người vừa la hét gây hoang mang đã bị cảnh sát đường sắt đưa đi.
Tôi cứng đờ cả người, vội ngồi phịch xuống bịt chặt miệng, sợ mình cũng trở thành kẻ bị lôi đi tiếp theo.
Buồn nôn, sợ hãi, tôi không thể diễn tả nổi cảm giác đó.
Ông lão kia miệng đầy máu, mắt trắng dã, da dẻ chỉ trong vài giây đã chuyển sang màu xanh tím. Trông giống zombie nhưng kinh dị hơn gấp trăm lần, giống như sự kết hợp giữa zombie phương Tây và cương thi vậy.
Tận mắt chứng kiến hai người biến dị rồi cắn người mang lại cú sốc đáng sợ hơn bất kỳ bộ phim kinh dị nào. Tay cầm điện thoại của tôi run bần bật, ánh mắt cảnh giác quét quanh toa xe xem có ai bất thường không.
Chuyến tàu này đi đến thành phố S, mất 12 tiếng và đi qua 7 trạm dừng.
Tôi không dám xuống giữa chừng. Giả sử bên ngoài có zombie, tỷ lệ sống sót của tôi ở một thành phố xa lạ gần như bằng không. Giả sử bên ngoài không có zombie, lý trí mách bảo tôi phải tránh xa thành phố A càng xa càng tốt.
Tôi không dám ngủ, tinh thần luôn giữ ở mức cảnh giác cao độ. Cho đến khi tàu dừng ở trạm cuối cùng, tôi theo dòng người xuống xe rồi chạy trối chết ra khỏi nhà ga.
2
“Bác tài, đến chung cư Kim Hà Uyển.”
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe lướt qua nhanh chóng. Dọc đường chẳng có gì bất thường, người đi làm, người đi dạo, những cặp đôi đang chụp ảnh… mọi thứ bình thường đến mức như đang chế giễu sự căng thẳng của tôi.
Nhưng trong đầu tôi vẫn không ngừng tái hiện lại cảnh tượng trên sân ga.
Tôi cố tự nhủ, ít nhất thành phố S vẫn an toàn, có lẽ do tôi nghĩ nhiều quá chăng? Hay người đó chỉ mắc bệnh gì đó? Dù là virus gì thì rồi cũng sẽ bị kiểm soát thôi đúng không?
Nhưng tôi không lừa được chính mình. Chính xác mà nói, tôi vĩnh viễn không quên được cảnh đó.
Taxi dừng ở cổng khu Kim Hà Uyển, tôi kéo vali đi vào. Cho đến khi ngồi bệt xuống giữa căn nhà không bóng người, tôi mới hoàn toàn thả lỏng, cảm giác an toàn đã lâu không thấy bao trùm lấy toàn thân.
Kim Hà Uyển nằm ở rìa thành phố, thiết kế mỗi tầng một căn hộ. Tầng áp mái vừa rẻ vừa yên tĩnh, lại còn được tặng kèm một gác xép, rất thích hợp cho một đứa mắc chứng sợ giao tiếp xã hội hướng nội như tôi. Căn nhà này mới hoàn thiện sửa chữa vài tháng trước, ngoài tôi ra không ai biết.
Tôi mở điện thoại tìm kiếm từ khóa “Ga tàu thành phố A” và “Zombie”, nhưng không có kết quả nào. Cứ như mọi thứ chỉ là ảo giác của tôi vậy.
Nhưng tim tôi vẫn đập thình thịch. Vì không có bố mẹ, từ nhỏ lớn lên nhờ sự cưu mang của họ hàng, phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, bị ghẻ lạnh, nên tôi dường như mắc hội chứng rối loạn lo âu thảm họa.
Cuối cùng, trên một ứng dụng lỗi thời sắp bị đào thải, tôi tìm thấy một video quay tại ga tàu điện ngầm thành phố A.
Ga tàu loạn cào cào, cảnh sát cơ động và xe cứu thương bao vây xung quanh. Video quay từ rất xa rồi phóng to lên, chỉ thấy hơn chục người với cử động cứng đờ đang bị bao vây ở giữa, nhưng họ bất chấp đạn bắn, cứ thế lao vào cảnh sát và nhân viên y tế.
Giây tiếp theo, điện thoại báo mạng lag. Khi load lại thì video đã biến mất, ngay cả tài khoản đăng video cũng bị khóa.
Thứ đó tuyệt đối còn đáng sợ hơn cả zombie!
Nỗi hoảng sợ trước cảnh tượng ở ga tàu điện ngầm là bản năng sợ hãi ăn sâu vào ADN của con người.
Chắc tôi điên rồi, trong đầu bắt đầu mường tượng về cảnh tận thế zombie, và tính toán xem mình phải sống sót thế nào.
Nhà tôi không cần sửa sang lại. Tôi đặc biệt ỷ lại vào căn nhà chưa tới 200m2 này. Mua nhà 1 tỷ nhưng đập vào tiền sửa chữa mất 6 tỷ, từ trong ra ngoài đều dùng vật liệu kiên cố và xịn nhất.
Nhờ làm truyền thông content creator kiếm được tiền, tôi mang tâm lý “trả thù” để bù đắp cho bản thân. Lúc sửa nhà, tôi dùng toàn bộ vật liệu an toàn nhất: ngay cả tường trên sân thượng cũng được ốp các tấm thép không gỉ dày 20mm. Kính cũng là loại kính chống đạn đặt làm riêng bị sale dụ dỗ mua. Trừ khi có người cho nổ tung tòa nhà này, còn không thì đừng hòng ai vào được.
Tốt nghiệp 4 năm, cộng thêm tiền làm media, tôi tiết kiệm được kha khá. Nhưng sau đợt sửa nhà này, tôi tính toán lại thì trong thẻ chỉ còn đúng 940 triệu.
3
Giả sử đại dịch zombie bùng phát, nguồn nước uống chắc chắn sẽ bị ô nhiễm. Tôi mở điện thoại, chốt đơn mua 100 bình nước tinh khiết loại 20 lít và 5 cái máy lọc nước.
Nhận ra nước đến tối mới giao, tôi lập tức ngụy trang, đeo khẩu trang kín mít, ra ban quản lý thuê một chiếc xe tải nhỏ nhàn rỗi rồi phi thẳng đến chợ đầu mối.
Gạo, mì, ngũ cốc, dầu ăn: mỗi loại 4 bao lớn. Đường, muối 2 bao lớn. Gia vị các loại: 50 phần. Nếu tận thế thật, mùi thức ăn quá nồng sẽ thu hút nguy hiểm, nên phải hạn chế nấu nướng.
Không gian nhà có hạn, tôi dồn trọng tâm vào các loại đồ ăn liền có hạn sử dụng lâu. Các loại mì gói, miến, phở, cơm tự sôi, lẩu tự sôi: mỗi loại 10 thùng.
Các loại hạt, lương khô, thịt bò khô, socola, bánh trung thu, đồ hộp, đồ sấy thăng hoa những món dễ bảo quản và cung cấp năng lượng cao: mỗi loại 20 thùng.
Đồ ăn vặt đủ vị: mỗi loại 2 thùng. Đồ ăn vặt yêu thích: 4 thùng. Nước giải khát các loại: 2 thùng.
Thịt cá trứng sữa để mua sau cùng vì khó bảo quản, tận thế rất dễ mất điện.
Tôi cẩn thận nhét vật tư vào trong các hộp carton đựng đồ điện gia dụng đủ kích cỡ rồi dán kín lại. Dù tòa nhà này chưa có tới một nửa số hộ dọn vào ở, tôi cũng không thể mất cảnh giác.
Camera của ban quản lý lúc được lúc hỏng. Hai ngày trước camera thang máy hỏng, đến giờ vẫn chưa sửa xong.
Khi chuyến hàng đầu tiên được chở xuống hầm để xe thì trời đã tối. 100 bình nước cũng đã được giao đến. Làm theo dặn dò của tôi từ trước là phải bọc nước trong thùng carton, sau khi tôi thanh toán nốt tiền, họ dùng xe đẩy chuyển nước lên bằng thang máy. Vì giới hạn tải trọng, họ phải đi lại hơn 20 chuyến.
Không ai hỏi tôi tích nước làm gì. Nhất là sau khi tôi tip thêm cho mỗi người 200 nghìn, họ còn chu đáo xếp gọn gàng theo yêu cầu vào một căn phòng trống.
Tôi không lo họ sẽ tiết lộ gì, nếu zombie bùng nổ thật, họ chẳng thể nào lái xe mấy chục cây số từ trung tâm ra vùng ven này được.
Chuyển nước xong, tôi lại cặm cụi dùng xe đẩy chở hàng hóa lên, mãi đến 1 giờ sáng mới xong, ròng rã suốt 6 tiếng.
Tôi thở hồng hộc, nốc một ngụm Cola lớn, ngồi phịch xuống thảm lấy giấy bút ra quy hoạch không gian trống và lên danh sách “vật tư tận thế” trên mạng.
7 giờ sáng hôm sau, thành phố S vẫn bình thường.
Trên mạng vẫn không tìm thấy từ khóa nào về virus zombie ở thành phố A.
Nhưng một đồng nghiệp đang đi công tác ở thành phố A vừa đăng story: “Đi công tác mà khu phố bị phong tỏa rồi.” Bên dưới có người hỏi han, có người trêu chọc, nhưng cô ấy không trả lời.
Tôi đeo khẩu trang, cầm danh sách vật tư, lái xe tải ra khỏi khu chung cư.
Chui lủi một mình lâu ngày chắc chắn sẽ phát điên. Tôi mua 20 cục sạc dự phòng, 3 cái máy tính bảng, 3 cái điện thoại, tải sẵn tất cả video, phim ảnh và tiểu thuyết có thể tải.
Tiếp theo là 3 máy phát điện năng lượng mặt trời, 3 máy phát điện quay tay cỡ nhỏ. Máy phát điện chạy xăng ồn quá, tôi chỉ đành mua loại cỡ trung ít tiếng ồn nhưng giá khá chát.
Cuối cùng, tôi chạy khắp các hiệu thuốc: Vitamin các loại, thuốc cảm, hạ sốt, tiêu chảy, tiêu viêm, chống dị ứng, thuốc tẩy giun, thuốc giảm đau… tất cả các loại thuốc thiết yếu tôi có thể nghĩ ra, cộng thêm cồn, Povidine, gạc, bông tăm…
Mua thêm cả cốc nguyệt san, tampon, khăn ướt, giấy vệ sinh…
Xong xuôi, tôi vòng qua chợ bán buôn quần áo gom đủ đồ 4 mùa: áo phông sáng màu, áo len sáng màu, nội y các loại, áo phao, trước khi về còn lấy thêm 2 cái chăn điện thứ cực hiếm ở thành phố S.
Tôi quét sạch mọi ngóc ngách trong thành phố. Thành phố S vẫn yên bình, nhưng tôi lại càng căng thẳng hơn. Cảm nhận hơi lạnh khi mặt trời sắp lặn, tôi chợt tự hỏi: nhỡ zombie bùng phát làm thời tiết biến đổi dị thường thì sao?
Tôi không thể đánh cược vào điều hòa hay hệ thống sưởi sàn được.
Thế là tôi rẽ vào siêu thị điện máy, mua 2 cái quạt sưởi, 2 máy sấy tóc.
Đã lỡ mua thì mua cho trót, nghĩ đến chuyện tận thế sẽ không có gas, tôi quất luôn 5 ấm đun nước, 5 bình giữ nhiệt, 5 nồi điện nhỏ, 2 chảo điện, 2 nồi cơm điện, 10 cái đèn bàn nhỏ.
Lo lắng không khí bị ô nhiễm, tôi mua thêm vài cái máy lọc không khí. Chẳng biết có tác dụng không, mua cho yên tâm vậy.
Zombie bùng nổ, thứ đáng sợ không chỉ là zombie, mà còn là con người.
Không mua được vũ khí sát thương cao, tôi đành chọn thứ mạnh nhất có thể mua hợp pháp: cưa máy.
Ra khỏi siêu thị điện máy, xe tải lại đầy ắp.
Giống như đêm qua tôi lại không biết mệt mà chở đồ lên nhà, liên tục suốt 4 tiếng đồng hồ.
Phòng khách chật cứng, không còn chỗ đặt chân.
Tôi mệt lả trên ghế lười, hoạt động cường độ cao suốt 2 ngày khiến tôi gục xuống ngủ thiếp đi. Nhưng tôi cũng chỉ dám ngủ 4 tiếng.
Sáng sớm ngày thứ 3, số dư trong thẻ chỉ còn 170 triệu.
Thành phố S vẫn bình thường. Một vài chuyến tàu đến thành phố A đã ngừng hoạt động. Trên mạng bắt đầu có những tin đồn rải rác:
“Tôi đang ở thành phố A, lại có dịch bệnh mới hả mọi người? Sáng nay khu nhà tôi tổ chức test dịch tễ.”
“Bác trai hàng xóm nhà tôi bị hai người mặc áo blouse trắng bắt đi. Bác ấy chửi bới om sòm, tức đến mức mắt trợn trắng dã, mặt mũi tím tái.”
“Lầu trên ơi, nghe có vẻ sai sai nha.”
“Khu nhà tôi cũng thế, chiều qua cấm cửa không cho ra ngoài rồi, may mà nhà còn nhiều đồ ăn.”
“…”
Tôi đặt điện thoại xuống, lái xe đến chợ nông sản, trong lòng vừa hy vọng nhà nước có thể kiểm soát được virus, vừa không ngừng mua thêm đồ.
Tôi mua hàng trăm gói đồ khô, hàng chục bịch mì sợi, hàng chục hũ tương ớt, tương thịt bò.
Hàng trăm gói hạt giống rau củ quả, 10 cái chậu trồng cây hình chữ nhật, chục bao đất vi sinh, 400 ống dung dịch dinh dưỡng, cùng 20 chậu thủy canh. Cuối cùng mua thêm 20 con chim cút và 2 máy ấp trứng.
Lúc chuẩn bị về, tôi chốt thêm hai bồn chứa nước 1 khối và vài thùng chứa nước loại dùng cho thực phẩm.
Chiếc xe tải lại chật ních, nhét đầy cả ghế phụ.
Tôi tiếp tục kiên nhẫn chuyển đồ, lấp đầy mọi ngóc ngách trong nhà.
Kim Hà Uyển là chung cư mới, lại ở vùng ven, số người ở chưa nhiều. Lúc tôi chuyển đồ không mấy ai để ý, có gặp trong thang máy thì thấy tôi kéo những thùng carton in chữ “Điện máy XX” họ cũng chẳng mảy may nghi ngờ, vì số nhà đang thi công nội thất trong khu này cũng không ít.
1 giờ sáng, nhìn căn phòng không còn chỗ chen chân, tôi nằm bẹp xuống sofa.
4