Chương 9 - Khi Tôi Ngừng Hỏi Anh
“Mẹ bảo…” Anh ngừng lại, “Mẹ bảo anh không xứng đáng làm chồng.”
Tôi không đáp.
“Mẹ bảo em gả vào nhà ba năm, chưa từng quên sinh nhật mẹ, lễ tết quà cáp chưa bao giờ thiếu. Mẹ cứ luôn nghĩ là do anh sắp xếp.”
Anh cúi gằm mặt.
“Mẹ mới biết hóa ra toàn là một tay em lo liệu.”
Tôi tiếp tục ăn mì.
“Mẹ bắt anh phải xin lỗi em. Mẹ bảo nếu em muốn ly hôn, mẹ sẽ không cản.”
Đũa của tôi khựng lại.
Đây là điều tôi không ngờ tới.
Tôi rất rõ tính cách mẹ chồng mình, bà trọng sĩ diện, truyền thống, luôn cho rằng đã lấy nhau rồi thì không nên bỏ.
Bà có thể nói ra những lời này, chứng tỏ trong điện thoại anh đã kể lại mọi chuyện rành rọt không giấu giếm.
“Anh đã nói gì với mẹ?”
“Nói sự thật.” Anh đáp, “Lần đi ăn lẩu anh đã nói em những gì, sau đó em thay đổi ra sao, em nằm viện mà anh không hề hay biết. Anh kể hết.”
“Tại sao?”
Anh ngẩng lên nhìn tôi.
“Vì anh không muốn em phải gánh chịu một mình. Cho dù em không tha thứ cho anh, anh cũng không muốn người khác nghĩ đây là lỗi của em.”
Quán mì người ra người vào, rất ồn ào.
Có người ở bàn bên cạnh đang gọi điện thoại oang oang, có đứa trẻ con chạy lăng xăng.
Nhưng tôi chỉ nghe thấy câu nói này của anh.
Tôi cúi đầu ăn hết bát mì.
Đặt đũa xuống, lau miệng.
“Anh có biết vì sao em luôn hỏi anh mọi chuyện không?”
Anh nhìn tôi.
“Không phải vì em không có chủ kiến. Không phải vì em không thể tự mình quyết định.”
“Mà là vì em muốn anh được tham gia vào.”
Mắt anh đỏ bừng ngay tắp lự.
“Em muốn anh cảm thấy rằng, mỗi một chuyện nhỏ bé trong cái nhà này, đều có liên quan đến anh. Em muốn anh cảm thấy bản thân mình được cần đến.”
“Nhưng anh không muốn được cần. Anh thấy phiền.”
“Nên em không hỏi nữa.”
Nước mắt anh rơi xuống.
Trong quán mì, ngồi đối diện tôi, một người đàn ông 30 tuổi, nước mắt cứ thế rơi tí tách xuống mặt bàn.
Có người bàn bên liếc mắt nhìn sang.
Anh cúi đầu, lấy mu bàn tay quệt ngang mặt.
Tôi vẫn ngồi bất động.
Không đưa khăn giấy, cũng không nói “đừng khóc nữa”.
Trước kia tôi sẽ làm thế.
Nhưng giờ tôi đã học được một điều.
Có những giọt nước mắt, anh ấy phải tự mình rơi.
**12**
Ra khỏi quán mì, anh ngồi trong xe rất lâu không nổ máy.
Tôi thắt dây an toàn, nhìn ra tấm kính chắn gió phía trước.
“Em đã nghĩ kỹ chưa?” Anh hỏi.
“Nghĩ kỹ chuyện gì?”
“Chúng ta tiếp theo sẽ thế nào.”
Tôi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Trước cổng bệnh viện, có người đẩy xe lăn đi ra, có người dìu người già bước đi, có người bế trẻ con vội vã chạy vào phòng cấp cứu.
Bên cạnh mỗi người, đều có một người khác đi cùng.
“Em không biết.” Tôi nói.
Anh không giục tôi.
“Em không muốn ly hôn với anh.” Tôi nói tiếp, “Nhưng em cũng không quay về như trước kia được nữa.”
Anh gật đầu.
“Cái người mà việc gì cũng hỏi anh, việc gì cũng tìm anh, em không làm được nữa đâu. Không phải vì giận dỗi, mà là thật sự không làm được nữa.”
“Anh biết.”
“Anh có chấp nhận được không? Chấp nhận một người vợ sẽ không bao giờ bám dính lấy anh nữa?”
Anh quay sang nhìn tôi.
“Anh không cần em bám lấy anh.”
Tôi ngớ người.
“Anh cần em có chuyện gì phải nói cho anh biết. Kể cả không hỏi ý kiến anh, kể cả em đã tự mình quyết định, thì ít nhất cũng phải cho anh biết.”
Giọng anh run rẩy.
“Em ốm, phải cho anh biết. Em buồn, phải cho anh biết. Em làm quyết định gì, cũng phải cho anh biết.”
“Anh không cần em hỏi anh hôm nay mặc gì ăn gì. Nhưng em nằm viện, em động dao kéo mà em một mình gánh vác suốt cả tháng trời…”
Giọng anh đứt quãng.
Khớp ngón tay nắm vô lăng trắng bệch.
“Anh không chịu nổi.”
Tôi ngả người ra lưng ghế, nhìn lên trần xe.
Rất lâu không ai nói câu nào.
Trong xe rất tĩnh lặng, âm thanh bên ngoài truyền qua lớp kính nghe mờ mờ ảo ảo.
“Vậy anh cũng thế nhé.” Tôi lên tiếng.