Chương 10 - Khi Tôi Ngừng Hỏi Anh
Anh nhìn tôi.
“Anh ra ngoài chịu ấm ức, hay anh vui, anh buồn, anh cũng phải nói với em. Đừng có về nhà là cắm mặt vào chơi game, đừng có chuyện gì cũng bảo ‘không sao’.”
“Được.”
“Anh thấy em làm gì không tốt, hãy trực tiếp nói thẳng với em. Đừng nói trước mặt người ngoài.”
“Được.”
“Sau này ở bất cứ đâu, cũng không được phép lôi em ra làm trò đùa nữa.”
“Sẽ không bao giờ nữa.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Mắt đỏ hoe, mũi ửng đỏ, quai hàm bạnh ra.
Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh mang biểu cảm này.
Không phải kiểu qua loa “được rồi đừng nháo nữa”.
Không phải kiểu mất kiên nhẫn “có đáng không”.
Mà là sự nghiêm túc, sợ hãi, và dè dặt cẩn trọng.
Cứ như sợ tôi giây tiếp theo sẽ đẩy cửa xe bỏ đi mất vậy.
“Em không đi đâu.” Tôi nói.
Anh hít một hơi thật sâu, trút ra một hơi thở nặng nề, giống như đã nín nhịn từ rất lâu rồi.
“Nhưng chúng ta phải làm lại từ đầu.”
Anh gật đầu.
“Không phải là quay lại như ngày xưa. Mà là bắt đầu lại từ đầu.”
“Được. Bắt đầu như thế nào, em nói đi.”
Tôi ngẫm nghĩ.
“Trước tiên, đi về rửa cái đống bát từ hai ngày trước đi đã.”
Anh sững người mất một giây.
Rồi bật cười.
Một nụ cười rất khẽ, mang theo giọng mũi, nước mắt vẫn chưa khô.
Anh nổ máy, lùi xe ra.
Tôi tựa lưng vào ghế phụ, nhìn cảnh vật bên ngoài lùi dần về phía sau.
Ánh nắng hắt vào từ phía trước, trên kính chắn gió có bám một lớp bụi mỏng.
Anh đưa tay gạt cần nước, phun nước rửa kính, gạt hai cái.
Tầm nhìn lập tức trở nên rõ ràng quang đãng.
Tôi nghĩ, chắc có lẽ là như vậy.
Không phải là sự tha thứ, không phải là lật sang trang mới bỏ qua mọi chuyện.
Mà là lau sạch lớp bụi mờ ngăn cách ở giữa, để nhìn rõ lại đối phương.
Nhìn rõ rồi, mới quyết định xem có tiếp tục nắm tay nhau đi tiếp hay không.
Về đến nhà, anh vào bếp trước.
Tiếng vòi nước rào rào chảy.
Tôi đứng ở phòng khách, nhìn bó hoa hơi héo rũ trên bàn ăn.
Tôi tìm một cái bình, hứng nước, rồi cắm hoa vào.
Sau đó bước đến cửa bếp.
Anh đang xắn tay áo hì hục rửa bát, bọt xà phòng bắn tung tóe.
“Tối nay muốn ăn gì?” Anh quay đầu hỏi tôi.
Trước kia, đây luôn là câu tôi hỏi anh.
Tôi dựa người vào khung cửa, suy nghĩ một chút.
“Anh quyết định đi.”
Anh mỉm cười.
“Được.”
*(Hết)*