Chương 4 - Khi Tiên Tri Chạm Trán Thiên Kim Giả
Phó Tây Châu đứng dậy, bước đến trước mặt tôi:
“Hai triệu tệ, cô đền nổi không?”
“Tôi đâu có bắt anh tiêu tiền.” Tôi nghiêng đầu, “Anh có thể không tiêu mà, cứ để mọi người xem tiếp thôi.”
Sắc mặt Phó Tây Châu sầm xuống, giơ tay định tát tôi.
Nhưng Thẩm Chi Nam đã cản hắn lại, cười nói:
“Phó thiếu, đừng vội, để em chơi đùa với nó một chút đã.”
Cô ta quay người lấy từ trên bàn một chai nước ớt, vặn nắp ra.
“Chị ơi, chị nói xem nếu em đổ chai nước ớt này vào mắt chị, thì sẽ thế nào nhỉ?”
Tôi nhìn cô ta, không nói gì.
Thẩm Chi Nam lại cầm lên một cây dùi cui điện, bấm công tắc, dòng điện màu xanh nổ lách tách trên đầu gậy.
“Hay là, dùng dùi cui điện nhỉ? Nghe nói người bị giật điện sẽ đại tiểu tiện không tự chủ đấy.”
Cô ta dí dùi cui điện vào má tôi, cảm giác điện giật nhói lên khiến tôi run rẩy.
Phó Tây Châu ở bên cạnh cười lạnh:
“Nam Nam, đừng chơi chết người, tàn phế là được rồi.”
Thẩm Chi Nam tủm tỉm cười nhìn tôi:
“Chị à, đừng sợ, dù chị có chết cũng không sao đâu.”
“Nhà họ Phó lợi hại như thế, bỏ chút tiền là đè bẹp được chuyện này ngay, thậm chí không được lên một bản tin nào đâu.”
“Chị cứ yên tâm mà đi nhé.”
Cô ta giơ dùi cui điện lên, chĩa thẳng vào thái dương tôi.
Tôi chợt bật cười.
Để lộ hai chiếc răng khểnh, cười vô cùng rạng rỡ.
Thẩm Chi Nam khựng lại: “Mày cười cái gì?”
Tôi hít sâu một hơi, gằn từng chữ:
“Tối nay nhà họ Phó sẽ phá sản, Phó Tây Châu tình nghi rửa tiền và lừa đảo, bị cảnh sát bắt tại trận, toàn bộ tài sản bị đóng băng niêm phong.”
“Còn cô, Thẩm Chi Nam, toàn bộ quá trình cô bắt cóc tôi đã được livestream lên mạng.”
“Và bố mẹ ruột của cô, đang xem.”
5.
Tay cầm dùi cui điện của Thẩm Chi Nam khựng lại giữa không trung.
“Phụt!”
Phó Tây Châu bật cười thành tiếng trước tiên:
“Nam Nam, có phải bà chị của em bị dọa cho phát điên rồi không? Bắt đầu nói sảng rồi kìa.”
Thẩm Chi Nam cũng hùa theo cười, nhưng nụ cười có phần gượng gạo:
“Chị à, chị ngây thơ đến mức đáng yêu thật. Nhà họ Phó là gia tộc cỡ nào? Cơ nghiệp trăm năm, nói phá sản là phá sản sao?”
Tôi nghiêng đầu:
“Các người không kiểm tra điện thoại sao?”
Lời vừa dứt, điện thoại của Phó Tây Châu liền rung lên điên cuồng.
Hắn móc điện thoại ra, màn hình hiển thị hơn chục cuộc gọi nhỡ, toàn là “Bố”, “Mẹ”, “Giám đốc Lý của Tập đoàn”.
“Chậc, phiền phức chết đi được.”
Hắn nhíu mày định dập máy, nhưng ngón tay lại vô tình quẹt trúng nút nghe.
Giây tiếp theo, tiếng gào thét từ ống nghe nổ tung:
“Phó Tây Châu! Rốt cuộc mày đã chọc giận ai ở bên ngoài vậy hả! Tài khoản tập đoàn đột nhiên bị đóng băng hết rồi! Nói chúng ta tình nghi rửa tiền! Bố mày đã bị cảnh sát giải đi rồi!”
Nụ cười trên mặt Phó Tây Châu cứng đờ.
“Cái gì?”
“Còn mày nữa!”
“Có phải mày bắt cóc đứa thiên kim giả nhà họ Thẩm không? Video! Trên mạng toàn là livestream! Mày mau thả người ra cho tao! Nhà họ Phó tiêu rồi! Tiêu tùng hết rồi!”
Cuộc gọi bị dập máy.
Sắc mặt Thẩm Chi Nam trắng bệch, cô ta lao về phía cái túi vứt trong góc, lôi điện thoại của mình ra.
Màn hình sáng lên.
Hot search Top 1: #LivestreamCảnhBắtCócCủaTháiTửGiaHọPhó#
Hot search Top 2: #TậpĐoànPhóThịBịĐiềuTraVìNghiÁnRửaTiền#
Hot search Top 3: #ThiênKimThậtNhàHọThẩmDùngDùiCuiĐiệnTraTấnThiênKimGiả#
Bấm vào link livestream, kênh bình luận đã phát rồ.
[Vãi chưởng! Cái này là thứ tôi có thể xem miễn phí sao?]
[Thẩm Chi Nam ác độc quá, nước ớt cộng thêm dùi cui điện, định giết người à?]
[Phó Tây Châu vừa nãy còn ngông cuồng lắm cơ mà, giờ ngoo người ra rồi kìa?]
[Cảnh sát đâu? Mau cứu người đi!]
Tay Thẩm Chi Nam run lẩy bẩy đến mức suýt đánh rơi điện thoại.
Cô ta ngẩng phắt đầu nhìn quanh nhà kho, cuối cùng cũng phát hiện ra một chiếc camera mini giấu trên góc xà nhà.