Chương 3 - Khi Tiên Tri Chạm Trán Thiên Kim Giả
Đoạn ghi âm kết thúc, tôi cất điện thoại.
“Bây giờ, còn cần con phải xin lỗi không?”
Bố nuôi quay phắt sang nhìn Thẩm Chi Nam, giọng run rẩy:
“Nam Nam, con thực sự làm ra chuyện này sao?”
Nước mắt Thẩm Chi Nam rơi từng hạt lớn, cô ta “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân mẹ nuôi.
“Mẹ, con sai rồi, con chỉ nhất thời hồ đồ thôi. Con lưu lạc bên ngoài mười tám năm, vất vả lắm mới được về nhà, con quá sợ hãi việc chị ấy sẽ cướp mất bố mẹ…”
Khóe mắt mẹ nuôi lập tức ửng đỏ.
Bà ngồi xổm xuống, ôm Thẩm Chi Nam vào lòng.
“Đứa trẻ ngốc, con nói gì vậy, con mới là con gái ruột của bố mẹ mà.”
Cơn giận của bố nuôi cũng tiêu tan quá nửa, ông thở dài, nhìn tôi.
“Chi Ý, Nam Nam đúng là làm sai, nhưng con bé cũng chỉ là nhất thời nghĩ quẩn. Hơn nữa nó cũng chưa tung ảnh lên thật, con hãy tha thứ cho em nó lần này đi.”
Mẹ nuôi cũng ngẩng đầu lên, giọng điệu mềm mỏng hơn:
“Đúng thế, Nam Nam chịu nhiều khổ cực bên ngoài, bây giờ tính cách có phần nhạy cảm cũng là khó tránh khỏi. Dù sao thì con cũng đã chiếm thân phận của em nó bao nhiêu năm nay, trong lòng nó có oán khí cũng là bình thường…”
Bố mẹ nuôi ép tôi phải tha thứ cho Thẩm Chi Nam.
Cô ta gửi cho tôi một tin nhắn:
[Tao đã nói rồi mà, bố mẹ mãi mãi không bao giờ yêu mày đâu.]
Tôi nhếch mép.
Tình yêu sao?
Từ lâu tô đã chẳng còn tha thiết nữa rồi.
4.
Nhà họ Phó không những không dìm được video Phó Tây Châu són tiểu xuống, mà video đó còn bị phát tán ngày càng chóng mặt trên mạng, chỉ trong nửa ngày đã leo lên Top 1 Hot Search.
Khu bình luận cười bò lăn bò lết.
[Thái tử gia nhà họ Phó á? Tôi thấy là Thái tử són tiểu thì có hahaha]
[Cái mùi khai nó xuyên qua màn hình bốc ra luôn này]
Tài khoản mạng xã hội của Thẩm Chi Nam cũng bị đào mộ, phần bình luận ngập tràn lời chế giễu.
Cô ta tức đến run rẩy, ném vỡ luôn cả điện thoại ngay trong lớp học.
“Thẩm Chi Ý! Có phải mày tung video lên mạng không!”
Tôi ngồi yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn cô ta, chớp chớp mắt vô tội:
“Không phải tôi, tự tôi cũng đang xem đây này, thú vị phết.”
Thẩm Chi Nam cắn chặt răng, viền mắt đỏ ngầu.
Cô ta cầm điện thoại cho tôi xem, màn hình ngập tràn tin nhắn riêng dội bom, mỗi một tin đều đang cười nhạo cô ta tìm được một “vị hôn phu són tiểu”.
“Mày cứ đợi đấy, Phó thiếu sẽ không tha cho mày đâu.”
Dư luận trên mạng ngày càng bùng nổ, thậm chí có người còn đào lại toàn bộ phốt đen từ nhỏ đến lớn của Phó Tây Châu.
Thẩm Chi Nam cũng bị vạ lây lôi ra mỉa mai, có người gọi cô ta là “thánh đổ vỏ”, chuyên đi thu gom đàn ông són tiểu.
Lại có người làm video hài chế giễu, ghép cảnh Phó Tây Châu tè dầm với nhạc nền bài hát “Dòng sông nhỏ lượn lờ chảy về hướng Nam”.
Phó Tây Châu và Thẩm Chi Nam liên thủ, tốn hai triệu tệ mới dập được cái hot search này xuống.
Tối hôm đó, trên đường từ trường về nhà họ Thẩm, một chiếc xe van đen đột nhiên phanh kít ngay trước mặt tôi.
Cửa xe kéo ra, hai gã đàn ông vạm vỡ lôi tuột tôi vào trong.
Miệng bị nhét giẻ, mắt bị bịt kín bằng vải đen, tay chân bị trói chặt.
Tôi không nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được xe chạy rất lâu.
Đến khi tấm vải đen được gỡ ra, tôi phát hiện mình đang bị trói trên một chiếc ghế, xung quanh là một nhà kho bỏ hoang.
Thẩm Chi Nam đứng trước mặt tôi, tay cầm một cây roi da.
Phó Tây Châu ngồi trên ghế sofa gần đó, vắt chéo chân, trên mặt mang nụ cười cợt nhả.
“Chị à, bất ngờ không?”
Thẩm Chi Nam dùng cán roi nâng cằm tôi lên:
“Có phải chị tưởng xóa video xong là êm chuyện rồi không?”
Miệng tôi bị nhét giẻ, không nói được lời nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn cô ta.
Thẩm Chi Nam giật miếng giẻ ra, tôi ho sặc sụa hai tiếng.
“Thẩm Chi Ý, chị có biết chị làm tôi thiệt hại bao nhiêu tiền không?”