Chương 5 - Khi Thái Tử Gọi Tên Ta
Ông muốn nhắc ta nhất định phải trốn cho kỹ.
Ta siết chặt lá thư trong tay, gần như tuyệt vọng.
Với tâm trí của Bùi Duật, một khi biết ta chưa chết, lại từng gặp ta ở Dương Châu, sớm muộn gì cũng nghĩ tới nơi này.
Mà khi lá thư này tới tay ta, đã qua mấy ngày kể từ lúc hắn mở quan tài.
Ta hoảng loạn vô cùng, vội vàng thu dọn đồ đạc muốn bỏ đi.
Còn Tiết Sách…
Nghĩ tới đây.
Tim ta đau nhói.
Ta không thể liên lụy tới hắn.
Ta ngay trong đêm tới bến thuyền.
Muốn đổi một nơi khác sinh sống.
Nhưng vừa lên thuyền, cách đó không xa đã vang lên từng trận vó ngựa.
Xung quanh toàn là đuốc sáng.
Người dẫn đầu ngồi trên lưng ngựa, đôi mắt đen sâu thẳm, thản nhiên mở môi:
“Lục soát thuyền.”
Ta không còn nơi nào có thể trốn.
Chẳng bao lâu sau, liền bị người áp giải tới trước mặt Bùi Duật.
Màn đêm dày đặc.
Hắn từ trên cao nhìn ta rất lâu.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng.
Giọng cực lạnh, cực trầm:
“Vệ Dung.”
“Lại gặp cô, nàng có vui không?”
16
Bùi Duật đưa ta trở lại tòa trạch viện hắn từng dưỡng thương trước kia.
Ban đầu ta quả thực rất sợ hắn phát hiện chuyện ta giả chết.
Nhưng khi sự việc thật sự tới trước mắt.
Cả người ta ngược lại bình tĩnh hẳn.
Ta đi theo phía sau hắn.
Chủ động lên tiếng trước:
“Là ta cố ý giả chết. Từ đầu đến cuối đều không liên quan đến bất kỳ ai. Điện hạ muốn hỏi tội, muốn giết muốn lăng trì, ta đều nhận.”
Bước chân Bùi Duật đột ngột dừng lại.
Hắn xoay người nhìn ta.
Trong mắt đè nén lửa giận, một tay siết vai ta:
“Vệ Dung, trong lòng nàng cô chính là người như vậy sao?”
“Được!”
“Vậy cô nói cho nàng biết, cho dù giết nàng, lăng trì nàng, cũng khó tiêu mối hận trong lòng cô!”
“Không chỉ nàng, còn cả vị hôn phu kia của nàng, cô cũng sẽ tính sổ một lượt. Tiết gia Kim Lăng to gan thật, lại dám nhúng tay vào nữ nhân của cô!”
Nghe tới đây, ta cũng tức giận.
Có lẽ bởi cảm thấy ngày chết đã gần.
Ta chẳng còn kiên nhẫn, nhịn không được bật lại:
“Nữ nhân của người?”
“Đừng quên, người đã hưu ta từ lâu rồi!”
“Thậm chí nếu năm đó ta không giả chết rời kinh, bây giờ còn chẳng biết đã bị người gả cho ai!”
Gió im tiếng.
Bùi Duật chậm rãi buông tay.
Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Hắn nâng mắt, nhìn ta chằm chằm:
“Chuyện năm đó, cô cũng hối hận vô cùng.”
“Nhưng còn nàng?”
“Vệ Dung.”
“Phu thê hai năm, nàng nói đi liền đi. Lại nhanh như vậy tìm được người mới. Với cô, nàng quả thật vô tâm vô phế, một chút lưu luyến cũng chẳng có sao…”
Ta nói:
“Chẳng phải người đã có Thẩm Lâm Nguyệt rồi sao? Đừng quên trước kia vì nàng ta, người đã bạc đãi ta thế nào.”
Hắn nghiêng mắt, yết hầu khẽ động.
“Trước khi tới Dương Châu, cô đã hòa ly với nàng ấy rồi. Đợi trở về kinh thành, tất cả sẽ trở về đúng vị trí. Nàng vẫn là Thái tử phi.”
17
Bùi Duật muốn đưa ta về kinh.
Đêm trước ngày rời đi, ta kề mảnh sứ vỡ lên cổ, lấy cái chết ép hắn.
“Ta có thể theo người về kinh.”
“Nhưng người phải thề, không được nhằm vào Tiết gia, cũng không được giận chó đánh mèo lên cha mẹ ta.”
“Nếu không, ta sẽ chết ngay trước mặt người.”
Hắn hiếm khi hoảng hốt.
Nhẫn nhịn nhìn ta.
“Vệ Dung.”
“Nàng nhất định phải như vậy sao? Nhất định phải giẫm tấm chân tình của cô dưới chân?”
Ta im lặng không nói.
Hắn nhìn ta thật lâu.
Cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.
“Cô thề.”
Nói xong, hắn tiến lên, giật mảnh sứ khỏi tay ta.
Sau đó tự mình thu dọn những mảnh bình vỡ trên đất.
Có lẽ hắn rất ít khi làm loại chuyện này.
Dọn được một nửa, tay đã bị mảnh sứ cứa rách, máu chảy đầy bàn tay.
Nhưng từ đầu đến cuối, hắn ngay cả mí mắt cũng không chớp.
Thu dọn xong.
Hắn lặng lẽ nhìn ta.
Đáy mắt hơi đỏ.
“Bất kể thế nào.”
“Vệ Dung, biết nàng chết rồi sống lại, cô rất vui.”
Ta sững người.
Hắn không nói thêm nữa, đẩy cửa rời đi.
Chúng ta lên đường trở về kinh thành.
Suốt dọc đường, ta và Bùi Duật ngồi chung một xe.
Hắn đặt bàn cờ trong xe, muốn đánh cờ với ta.
Ta không chịu.
Hắn mặc bạch y, bàn tay cầm quân cờ cứng lại.
“Trước kia chẳng phải nàng thích nhất những thứ này sao?”
Đúng vậy.
Khi ấy ta vừa mới gả cho hắn lại bị lạnh nhạt, ngày ngày hoảng sợ.
Để đứng vững trong Đông cung, để không khiến cha mẹ thất vọng, ta nghĩ đủ mọi cách lấy lòng hắn.
Nghe nói hắn thích cờ, ta bỏ ra rất nhiều tiền tìm được một kỳ phổ hiếm có trên đời.
Nhưng những thứ ấy trong mắt hắn đều không bằng một cái nhíu mày hay nụ cười của Thẩm Lâm Nguyệt.
Hắn ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn, trực tiếp ném trước mặt ta xuống hồ sen bên cạnh.
Tâm ý của ta bị chà đạp hoàn toàn.
Đổi đến ngày hôm nay.
Cũng vẫn như vậy.
Ta hất tung bàn cờ trước mặt, đầy châm chọc nhìn hắn.
“Ai muốn đánh cờ với người?”
18
Ta đã xem nhẹ sự kiên nhẫn của Bùi Duật.
Ta không nể mặt hắn đến vậy, hắn lại chẳng hề tức giận.
Ngày hôm sau liền nghĩ ra trò mới để lấy lòng ta.
Cứ như vậy qua năm ngày.
Ngày thứ sáu, chúng ta nghỉ chân tại một khách điếm.
Bùi Duật uống rượu.
Đêm ấy, hắn đẩy cửa phòng ta.
Hơi thở hắn nóng bỏng, bất ngờ đẩy ta ngã xuống giường, thấp giọng lẩm bẩm:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng