Chương 4 - Khi Thái Tử Gọi Tên Ta
Nếu hắn phát hiện ta chưa chết…
Vốn dĩ hắn đã chán ghét ta.
Biết ta từng dùng cái chết để trốn khỏi chuyện tái giá, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, thậm chí chẳng ngại khiến ta chết thật thêm một lần.
Còn chuyện trước kia hắn từng ngồi trong khuê phòng ta hai canh giờ, thậm chí còn lệnh thiên hạ để tang cho ta.
Theo ta thấy, chắc chắn vì muốn đạt được mục đích gì đó nên hắn mới bất đắc dĩ làm vậy.
Dẫu sao Thái tử Bùi Duật vốn tâm cơ sâu kín, toan tính rất nhiều.
Mà lúc này.
Hắn mang trọng thương, nói với ta:
“Ta không có ác ý. Chỉ muốn nhờ cô nương cứu ta một mạng. Đợi thương thế khỏi hẳn, ta nguyện thưởng cho cô ngàn vàng.”
13
Xe ngựa chạy thẳng vào một tòa trạch viện hẻo lánh.
Bùi Duật nằm trên giường.
Tạ Hành Chi đứng bên cạnh, cúi mắt nhìn ta, yết hầu khẽ động.
“Giao cho nàng.”
Bùi Duật bị thương rất nặng.
Ta dùng trọn một đêm, mới kéo được hắn trở về từ cửa quỷ môn quan.
Khi trời sáng, hắn tỉnh lại, rất nghiêm túc cảm tạ ta.
“Chỉ là phải phiền cô nương ở đây thêm vài ngày. Đợi ta rời khỏi Dương Châu sẽ thả cô đi.”
Với thân phận của hắn, xuất hiện ở nơi này chắc chắn có liên quan đến chuyện rất lớn.
Tạm giữ ta lại cũng hợp tình hợp lý.
Ta cố tỏ ra bình tĩnh.
“Được.”
Thương thế của Bùi Duật lúc tốt lúc xấu.
Bởi vậy kể từ ngày ấy, ta gần như ngày đêm canh bên cạnh hắn.
Hắn trời sinh lạnh lùng ít tình cảm, gần như không nói chuyện với ta.
Chỉ có một lần.
Khi ta đút thuốc cho hắn, bất cẩn làm đổ bát thuốc, nước thuốc đều đổ lên trung y của hắn.
Ta theo bản năng lấy khăn lau hai cái.
Trong lúc luống cuống.
Hắn nhìn gần vào mày mắt ta, chợt thất thần.
Hắn nhíu mày, bất ngờ nắm lấy cổ tay ta, giọng khẽ run:
“Vệ Dung?”
Ta cố hết sức giữ bản thân không lộ chút dao động nào, giả vờ khó hiểu:
“Gì cơ?”
Hắn không chịu buông tay, giọng lạnh cứng:
“Bỏ khăn che mặt xuống, để ta nhìn.”
Ta cụp mắt.
Nước mắt lăn xuống.
“Mặt ta có thương tích, dung mạo xấu xí. Công tử nhất định phải vạch vết sẹo của ta ra hay sao?”
Bùi Duật hít sâu một hơi.
Hắn nhìn chằm chằm ta, vậy mà hiếm khi cúi đầu giải thích:
“Ta không có ý ấy.”
“Chỉ là đôi mày mắt của cô rất giống một người quen cũ của ta.”
Nói tới đây, giọng hắn chợt ngừng.
“Trước kia ta đối xử không tốt với nàng ấy. Bây giờ mỗi khi nhớ tới, đều như có dùi nhọn đâm vào tim…”
“Chỉ cho ta nhìn một lần thôi, được không?”
Ta cắn môi.
Lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.
May mà Tạ Hành Chi từ bên ngoài bước vào.
Hắn nhìn Bùi Duật, thở dài.
“Người hà tất phải cố chấp như vậy? Nàng đã chết rồi.”
Bùi Duật ngơ ngẩn.
Rất lâu sau mới buông cổ tay ta.
Trong mắt hắn tràn đầy mất mát.
“Cô ra ngoài đi.”
14
Trong tòa trạch viện này, gần như nơi nào cũng có người của Bùi Duật.
Kể từ hôm ấy, ta hao hết tâm tư mới tìm được cơ hội ở riêng với Tạ Hành Chi.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hắn nói:
“Có lẽ chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ về kinh. Đến lúc đó nàng sẽ được tự do.”
Ta gật đầu.
“Được.”
Ta và Tạ Hành Chi từng có một đoạn quá khứ.
Nhưng một đạo thánh chỉ ban hôn đã cứng rắn chia lìa chúng ta.
Song nhiều năm như vậy đã trôi qua.
Tất cả từ lâu đã theo gió tiêu tan.
Ta hỏi:
“Chàng đã trở lại kinh thành rồi sao?”
Hắn nhìn ta.
“Phải. Không lâu sau khi tin nàng qua đời truyền ra, ta liền được điều về kinh. Lần này theo điện hạ xuống phía nam tiễu phỉ nên mới tới Dương Châu. Không ngờ… lại gặp được nàng.”
Hắn nói xong.
Nhất thời ta cũng chẳng biết nên nói gì.
Một hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Có thể giúp ta truyền lời cho Nhị công tử Tiết gia ở Kim Lăng hay không? Nói rằng ta ra ngoài hái thuốc. Bằng không nếu chàng ấy tới Dương Châu mà không tìm thấy ta, chắc chắn sẽ sốt ruột.”
Tạ Hành Chi sững người.
“Nàng thành thân rồi sao?”
“Vẫn chưa, nhưng cũng sắp rồi.”
Ánh trăng mát lạnh như nước.
Bàn tay buông bên người hắn khẽ siết.
Giọng ôn hòa:
“Cũng tốt. Gia đình ta cũng đã định hôn sự cho ta.”
Đám công tử thế gia ở kinh thành, đến tuổi của Tạ Hành Chi từ lâu đã con cái đầy nhà.
Hắn phí hoài mấy năm, nay sắp thành thân, ta cũng vui thay cho hắn.
“Vậy chúc mừng chàng.”
15
Cứ như vậy lại qua bốn năm ngày.
Thương thế của Bùi Duật cuối cùng cũng chuyển biến tốt.
Hắn đưa cho ta một ngàn lượng vàng đã hứa khi trước.
Giọng bình thản không gợn sóng:
“Hôm qua ám vệ của ta đi ngang qua y quán của cô, gặp thẩm thẩm ở nhà bên cạnh, mới biết cô sắp thành thân.”
“Ngoài vàng bạc, ở đây còn một tờ khế đất. Coi như quà thêm trang cho cô.”
Ta nhận lấy những thứ ấy.
Trong lòng chẳng rõ tư vị gì.
“Đa tạ công tử.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Từ nay trời nam đất bắc.
Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại.
Nửa tháng sau khi đoàn người Bùi Duật rời đi.
Ta nhận được thư của phụ thân.
Lần này nội dung rất ngắn.
“Sau khi điện hạ trở về kinh, ngày nào cũng gặp ác mộng. Đêm qua đột nhiên tới bên mộ của con. Sáng nay người trong phủ tới báo, nói rằng người đã sai người đào mộ, mở quan tài.”
Trong quan tài không có người.
Thái tử nổi trận lôi đình.
Nhưng lại không hỏi tội cha mẹ ta.
Mà phái người khắp nơi tìm tung tích của ta.
Ta hiểu ý phụ thân.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng