Chương 2 - Khi Quá Khứ Gõ Cửa
Tạ Vân Yến liếc chàng một cái:
“Đoạt? Nàng vốn là thê tử của ta, ta cần gì phải đoạt?”
“Nàng không phải!”
Giọng Lục Chiêu nhuốm vài phần tức giận. Chàng bước lên nắm lấy cổ tay Tạ Vân Yến, nhìn chằm chằm vào chàng:
“Cữu cữu, nàng không phải.”
“Nàng phải.”
Tạ Vân Yến lại nhìn sang ta:
“Ninh nương, nàng là thê tử của ta.”
Giọng chàng chắc chắn, vô cùng nghiêm túc.
“Tuy ta mất đi đoạn ký ức ấy, nhưng ngay khi gặp nàng lần đầu, trái tim ta đã nói với ta rằng, nàng là thê tử của ta.”
Ta bị ánh mắt nóng rực của chàng nhìn đến rối lòng, im lặng cúi đầu.
Thật ra Lục Chiêu đã tin đến năm phần. Chàng biết tiểu cữu cữu của mình chưa từng nói dối.
Nhưng… người trong lòng biến thành mợ của mình…
Chàng càng không cam tâm!
04
Tay áo ta bị kéo nhẹ.
Là Lục Chiêu.
Chỉ thấy chàng nhìn ta đáng thương, đuôi mắt đỏ lên.
Hàng mi dài che đi hơi nước nơi đáy mắt. Chàng cố nén cảm xúc hỏi ta:
“Ninh nương, lời cữu cữu ta nói là giả, đúng không?”
“Nàng và người không hề có quan hệ gì, đúng không?”
Ta mím môi:
“Ta không biết.”
Lục Chiêu:
“Không biết… không biết thì chính là không có.”
Chàng nhìn sang Tạ Vân Yến:
“Cữu cữu, con không cần người thay con cầu thân nữa. Người đi đi.”
Tạ Vân Yến nhướng mày:
“Đi?”
“Kẻ nên đi là ngươi.”
“Lục Chiêu, buông tay áo mợ ngươi ra.”
Chàng nói.
Lục Chiêu không buông, trái lại còn ngay trước mặt Tạ Vân Yến ôm ta vào lòng.
Cánh tay chàng siết rất chặt, cằm đặt lên hõm vai ta. Giọng chàng nghèn nghẹn, mang theo sự bướng bỉnh đặc trưng của thiếu niên:
“Mợ gì chứ? Cữu cữu, người đòi danh phận cũng nhanh quá rồi đấy. Ninh nương còn chưa gật đầu mà.”
Ta bị chàng ôm chặt đến mức cánh tay cũng không nhấc lên nổi, khẽ cau mày:
“Lục Chiêu, nói chuyện thì nói chuyện, đừng cứ động tay động chân.”
“Ta không.”
Lục Chiêu vùi mặt vào vai ta, giọng nghe ra mấy phần tủi thân và nghiến răng:
“Nếu ta buông tay, có phải nàng sẽ đi theo người không? Hai người một người là cữu cữu của ta, một người là… là nương tử chưa qua cửa của ta. Dựa vào đâu đến cuối cùng ta lại thành kẻ phải đi?”
Tạ Vân Yến khẽ cười. Chàng tiến lên một bước, bước chân không nhanh không chậm, giày đạp trên nền đá xanh phát ra tiếng rất khẽ.
m thanh ấy không lớn, nhưng mỗi bước đều như giẫm lên đầu quả tim người ta.
Lục Chiêu theo bản năng kéo ta ra sau lưng, tự mình chắn phía trước.
Tạ Vân Yến cúi mắt nhìn đứa cháu ngoại này.
Chỉ liếc chàng một cái, ánh mắt đã rơi lên người ta.
Chàng bỗng lấy từ người ra một chiếc túi thơm. Bên trên thêu mây lành xiêu xiêu vẹo vẹo.
Vừa nhìn đường kim mũi chỉ ấy, ngoài ta ra còn có thể là ai nữa?
Ta vô thức nói:
“Đây chẳng phải tín vật định tình ta đưa cho phu quân đã khuất sao?”
Tạ Vân Yến vuốt ve chiếc túi thơm:
“Tuy ta mất trí nhớ, nhưng vật này ta không quên. Ta nhớ đây là thứ ái thê tự tay tặng ta. Ninh nương, vật này có thể chứng minh thân phận của ta không?”
Ta vừa định gật đầu.
Lục Chiêu bên cạnh đột nhiên cướp lấy túi thơm:
“Dù vật này chứng minh được thì sao?”
“Phu quân đã khuất chính là người chồng đã chết.”
“Đã không còn thân phận nữa, dù sống lại hay đội mồ sống dậy cũng không được trở về vị trí cũ.”
“Ninh nương, ta cưới nàng chắc rồi.”
Nghe vậy, ta bừng tỉnh:
“Khoan đã!”
“Ta có nói ta muốn gả đâu!”
05
Nói xong, ta đã hơi hối hận.
Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
Khí áp quanh Lục Chiêu càng thấp đến dọa người.
Chàng cụp mắt, ánh nhìn nặng nề ghim chặt lấy ta, giữa mày mắt phủ một tầng u ám:
“Nàng không gả?”
“Ninh nương, nàng lừa ta?!”
Ta chột dạ tránh ánh mắt chàng:
“Lục… Lục lang, chàng nghe ta ngụy biện… không phải, nghe ta giải thích đã.”
Lục Chiêu nghiến răng:
“Ta không nghe!”
“Ta chỉ hỏi một câu, nàng có gả cho ta hay không?”
“Ta…”
Ta mím môi, cổ họng không thốt ra nổi tiếng nào.
Năm ngón tay Lục Chiêu đột nhiên giữ chặt hai vai ta, đáy mắt cuộn trào cố chấp và nhẫn nhịn:
“Nàng nhất định phải gả. Thật sự không được thì ta gả cho nàng, không… ta ở rể nhà nàng.”
Ta vừa nghe đã kinh hãi:
“Chàng điên rồi sao, Lục Chiêu?”
Lục Chiêu đỏ hoe hốc mắt:
“Vậy ta còn có thể làm sao?!”
“Ninh nương, nàng muốn ta phải làm sao?”
“Nàng chiếm lấy thân thể ta lâu như vậy, dù sao cũng phải chịu trách nhiệm với ta. Ta đã mất đi thứ sính lễ quý giá nhất của nam nhân, ta chỉ có thể là của nàng.”
Lục Chiêu vừa nói vừa lộ ra vết hôn trên cổ. Dưới ánh sáng, dấu vết ấy chói mắt vô cùng:
“Đây là dấu ấn, nàng sao có thể chối?”
Chàng đưa vết hôn ra trước mặt Tạ Vân Yến, mang theo chút khiêu khích:
“Cữu cữu, trong sạch của ta đã mất. Ngoài Ninh nương, ta không cần ai cả.”
Sân viện yên tĩnh.
Ta nhìn những vết hôn ấy, đầu óc ầm một tiếng như nổ tung.
Ta vô thức nhìn sang Tạ Vân Yến, chột dạ vô cùng.
Ánh mắt Tạ Vân Yến rơi lên những vết hôn ấy. Sắc mặt chàng không đổi, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy khớp ngón tay chàng đã trắng bệch vì siết quá chặt.
“Lục Chiêu.”
Giọng chàng bình tĩnh đến không bình thường.
“Mặc y phục cho chỉnh tề.”
“Ta không!”
Lục Chiêu cứng cổ, hốc mắt đỏ đỏ, giống một con mèo xù lông.