Chương 7 - Khi Phương Hoán Chịu Ăn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cậu ta đi học sớm, nhưng lúc này đã hơn mười tám tuổi, phải chịu trách nhiệm hình sự và bị kết án hai năm tù.

Cha mẹ nhà họ Phương cũng nhận ra trước đây họ đã bỏ bê con trai quá nhiều, vì vậy giảm phần lớn thời gian đi công tác, ở nhà đồng hành cùng Phương Hoán tích cực điều trị.

Sau sự việc lần này, người nhà họ Phương càng cảm kích tôi hơn, lại thưởng cho tôi một khoản tiền lớn.

Tính ra, số tiền tôi kiếm được trong mấy tháng này gần như đã đủ để dưỡng già.

Nghĩ như vậy, tôi lập tức vui vẻ, tràn đầy động lực làm việc, lại nghiên cứu thêm mấy món mới.

Hai năm sau, Phương Hoán từng chút một bước ra khỏi thế giới khép kín của mình, sức khỏe cũng đã hoàn toàn hồi phục.

Cậu tự thi vào đại học, dưới sự đồng hành của cha mẹ nhà họ Phương, quay trở lại trường học.

Cha mẹ Phương lại dồn sức vào công việc.

Tuy những ngày nghỉ họ vẫn tranh thủ quay về ở bên Phương Hoán, nhưng thời gian ở nhà dù sao cũng ít hơn rất nhiều.

Thế nên tôi, một bảo mẫu, dường như cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.

Tôi cũng không quá băn khoăn.

Dù sao nhờ sự hào phóng của họ, số tiền tôi kiếm được đã đủ để dưỡng già.

Vì vậy tôi chủ động đề nghị nghỉ việc.

“Không được!”

Vừa dứt lời, cả ba người đồng thời phản đối.

“Hả? Nhưng bây giờ ngày thường trong nhà đều không có ai, hình như cũng không cần tôi nấu cơm nữa…”

Tôi hơi kinh ngạc.

Tôi vốn tưởng cho dù mình không chủ động nói, sớm muộn gì họ cũng sẽ nhắc đến chuyện này…

Vậy nên chi bằng tôi nói trước.

“Ngày thường không cần, nhưng ngày nghỉ vẫn cần!”

Thái độ Phương Hoán vô cùng kiên quyết.

Cậu nắm chặt tay tôi, nhất quyết không cho tôi đi.

“Nếu chị cảm thấy đãi ngộ không đủ, chúng tôi có thể tăng lương cho chị.”

“Nếu thật sự buồn chán, lúc chúng tôi không ở nhà, chị cũng có thể ra ngoài chơi…”

“Tóm lại chị muốn làm gì cũng được, chỉ là không được đi!”

Cha mẹ Phương cũng có thái độ giống hệt.

“Đúng, đúng, cô có gì không hài lòng thì cứ nói với chúng tôi, đừng đi mà.”

Cuối cùng, Phương Hoán nhìn tôi với vẻ mặt tủi thân.

“Xin chị đấy, chị Tiểu Lâm Không được ăn đồ chị nấu, em sẽ nghẹt thở mất.”

Tôi không nhịn được bật cười.

“Được rồi…”

“Tôi ở lại.”

“Không cần tăng lương đâu.”

Dù sao bây giờ mỗi tháng tiền lương của tôi đã gần sáu con số, vốn đã rất nhiều rồi.

Công việc của tôi còn ít hơn trước nữa…

Mặc dù tôi kiên quyết từ chối, người nhà họ Phương vẫn tăng lương cho tôi, sợ một ngày nào đó tôi làm không vui rồi trực tiếp phủi tay bỏ đi.

Mẹ Phương còn thường xuyên khuyên nhủ tôi, nói rằng họ đã coi tôi như người nhà, không thể thiếu tôi.

“Được rồi, bà cứ yên tâm, sau này tôi sẽ không nhắc chuyện muốn đi nữa.”

Tôi cười, hứa với bà.

Người nhà họ Phương đều là người tốt, ở bên họ cũng rất ấm áp.

Cứ ở lại đây nấu cơm cả đời, hình như cũng không tệ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)