Chương 6 - Khi Phương Hoán Chịu Ăn
“Có cần làm ầm ĩ đến mức này không? Còn nói Tiểu Huy gì mà… bắt nạt nó? Chẳng phải cố tình kiếm chuyện sao!”
Từ nhỏ bà đã thiên vị con gái hơn.
Trong số các cháu, so với Phương Hoán đã mắc bệnh, bà cũng thích Trần Huy hơn.
“Nếu con còn coi ta là mẹ thì mau về đi! Đừng tiếp tục gây chuyện ảnh hưởng Tiểu Huy nữa!”
“Nó sắp thi đại học rồi. Nếu ảnh hưởng tới kỳ thi của nó, ta không để yên cho các con đâu!”
Giọng bà đầy vẻ cảnh cáo.
Cha Phương bất lực.
“Mẹ, chuyện này không đơn giản như mẹ nghĩ đâu…”
“Mẹ đừng xen vào nữa được không?”
10
“Có gì mà đơn giản hay không đơn giản, đó chỉ là chuyện nhỏ!”
Bà không nghe lọt một chữ nào, vẫn khăng khăng giữ ý mình.
“Rốt cuộc con có đi không? Có phải thấy bà già này lớn tuổi rồi nên ngay cả lời mẹ cũng không nghe nữa?”
“Phương Thành! Đồ con bất hiếu, sao con có thể vô lương tâm như vậy!”
Vẻ mặt cha Phương càng thêm luống cuống.
Hai cha con Trần Huy thì bắt đầu đắc ý.
“Đúng đó anh, cứ nghe lời mẹ đi, đừng tới quấy rối nữa, mau về đi.”
“Chuyện mẹ Tiểu Huy phải ngồi tù, chúng tôi còn chưa tính sổ với anh đấy, anh nên thấy may mới phải.”
Có nhiều người đứng sau chống lưng, Trần Huy cũng có thêm tự tin.
“Cháu vốn không hề bắt nạt người khác!”
“Các người không có bằng chứng thì đừng vu khống cháu!”
“Cậu!”
Cả nhà cùng một giuộc khiến cha Phương nhất thời càng không biết phải làm sao.
Ông quay sang nhìn giáo viên.
“Đây là một vụ bắt nạt rất nghiêm trọng, nhà trường đáng lẽ phải giúp điều tra chứ?”
“Con trai tôi thường xuyên bị đưa tới tòa nhà dạy học bỏ hoang, trường các vị có camera giám sát chứ? Lấy camera ra kiểm tra đi.”
“Chuyện này…”
Giáo viên lộ vẻ khó xử.
“Bình thường thì mỗi tòa nhà giảng dạy, phòng học và hành lang đương nhiên đều có camera…”
“Nhưng vấn đề là tòa nhà đó đã bỏ hoang, camera cũng tháo từ lâu rồi…”
Vừa nghe vậy, cha Trần càng cười vui vẻ.
“Thấy chưa, giáo viên cũng nói không có.”
“Hai người đừng gây thêm phiền phức cho người ta nữa, mau đi đi.”
Mẹ Phương đầy vẻ không cam lòng, nhưng lại không biết phải làm thế nào, chỉ có thể luống cuống nhìn chồng.
Ông cũng nhíu chặt mày.
Đúng lúc đó tôi chạy tới.
“Tôi có chứng cứ.”
Tôi thở hổn hển, cầm một chiếc USB đưa vào tay cha Phương.
“…Đây là gì?”
Cha Phương hơi sững người.
“Video camera giám sát.”
Tôi giải thích.
Nghe vậy, mấy người vừa rồi còn hơi hoảng khi thấy tôi xuất hiện, ngay giây tiếp theo lại đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
“Giáo viên đã nói không có camera rồi, cô lấy đâu ra video làm chứng cứ?”
Cha Trần là người đầu tiên cười khẩy.
“Không phải cô lấy bừa một chiếc USB giả ở đâu về để dọa chúng tôi đấy chứ?”
“Tôi nói cho cô biết, Tiểu Huy nhà chúng tôi ngay thẳng, chẳng sợ mấy trò này đâu!”
Nghe vậy, cha Phương cũng hơi lo lắng, do dự nhìn tôi.
Tôi điều hòa hơi thở rồi cười giải thích:
“Trong tòa nhà bỏ hoang đúng là không có camera.”
“Nhưng tòa nhà đang sử dụng đối diện nó thì có.”
“Vừa hay camera ở hành lang có thể quay được sang tòa nhà đối diện… Tôi đã tới phòng giám sát, sao chép toàn bộ đoạn hữu ích ra rồi.”
“Có phải chứng cứ hay không, xem là biết.”
Lần này, sắc mặt mấy người Trần Huy cuối cùng cũng thay đổi, theo bản năng đưa tay định cướp lấy.
Đúng là người một nhà.
Xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên đều là tiêu hủy chứng cứ.
Tôi thầm cười lạnh, bước tới chắn trước mặt họ, ra hiệu cha Phương nhờ giáo viên mở USB lên.
Đồng thời châm chọc:
“Cho dù các người phá hỏng USB cũng vô ích.”
“Video giám sát vẫn được lưu trong máy tính của trường…”
“Trừ khi bây giờ các người đi đập hết máy tính của cả trường.”
Sắc mặt mấy người trở nên vô cùng khó coi.
Bà ngoại Trần Huy tức tối trừng tôi.
“Con bé kia, đây là chuyện nhà chúng tôi, liên quan gì tới cô?”
Sau đó bà lại quay sang nhìn cha Phương.
“Mẹ đã nói rồi, chuyện này không được làm ầm lên nữa!”
“Nếu con dám mở cái video gì đó, mẹ coi như chưa từng có đứa con trai này!”
Cha Trần cũng tiếp lời.
“Anh em họ đùa giỡn với nhau thôi, có cần phải làm lớn chuyện như vậy không?”
“Nếu anh thật sự cảm thấy Tiểu Huy sai, đợi thi đại học xong, tôi bắt nó tới tận nơi xin lỗi Tiểu Hoán còn không được sao?”
“Nhưng anh không thể vì một chuyện nhỏ thế này mà hủy tiền đồ của nó!”
“Nó đã hủy tiền đồ của Tiểu Hoán rồi!”
“Làm sai thì phải chịu hình phạt tương ứng, đó là chuyện đương nhiên.”
“Hôm nay dù có phải cắt đứt quan hệ mẹ con với mẹ, chuyện này con cũng nhất định truy cứu đến cùng!”
Ánh mắt cha Phương vô cùng kiên định.
Ông cùng giáo viên cắm chiếc USB vào máy tính của trường.
11
Trong USB lưu lại toàn bộ quá trình Phương Hoán bị Trần Huy kéo tới tòa nhà nhỏ rồi đánh đập, chửi mắng.
Không chỉ đấm đá, mà còn ép cậu ăn cơm ôi, dùng kim nung đỏ đâm vào người…
Mà lúc đó, Phương Hoán đã bị hành hạ đến mức không dám phản kháng.
Cha mẹ Phương xem hết toàn bộ quá trình, vừa đau lòng vừa căm hận, quyết tâm truy cứu Trần Huy đến cùng.
Bất kể người nhà họ Trần nói gì, làm ầm ĩ thế nào cũng vô dụng.
Cuối cùng, ngay trước kỳ thi đại học, Trần Huy bị đuổi học.