Chương 2 - Khi Nước Mắt Rơi Xuống
5
Sau đêm đó, liên tiếp hai ngày Bùi Tranh không xuất hiện ở “Vong Ưu Quán”.
Quản lý nhìn tôi với vẻ hả hê.
Có lẽ cho rằng tôi đã bị tổng giám đốc Bùi hoàn toàn chán ghét.
Đến cả tư cách làm bao cát trút giận cũng không còn.
Tôi vẫn đi làm, tan ca như thường.
Chỉ là trong lòng có một góc nào đó trống rỗng.
Cố Trầm lại tới một lần nữa.
Mang theo ít hoa quả và thuốc kháng viêm, còn nhét thêm tiền.
Tôi từ chối tiền, giữ lại thuốc.
Anh không nhắc lại chuyện bảo tôi nghỉ việc nữa.
Đêm khuya tĩnh lặng, trong đầu toàn là Bùi Tranh.
Anh khóc cái gì?
Anh lấy tư cách gì mà khóc?
Không biết đã ngủ bao lâu, hoặc vốn dĩ đã không ngủ.
Dưới lầu đột nhiên vang lên tiếng động cơ.
Tôi giật mình ngồi bật dậy.
Đi tới cửa, ghé mắt nhìn ra ngoài qua lỗ mèo.
Đèn cảm ứng trong hành lang đã tắt từ lâu.
Chỉ có chút ánh sáng mờ mịt từ ngoài cửa sổ hắt vào.
Trên sàn trước cửa, đặt hai thứ đồ.
Một hộp thuốc nhỏ màu trắng, bên trên in chữ nước ngoài.
Bên cạnh là một phong bì giấy kraft dày cộp, nhét rất đầy.
Hơi thở tôi như ngừng lại.
Là anh!
Bùi Tranh!
Sao anh lại biết tôi ở đây?
Anh đến từ lúc nào?
Trong lỗ mèo không thấy bóng người.
Nhưng tôi có thể tưởng tượng ra cảnh anh như một bóng ma đứng trong hành lang.
Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng rên khẽ.
Âm thanh rất nhẹ của thứ gì đó rơi xuống đất.
“Ai?” Giọng tôi có chút căng thẳng.
Qua khá lâu, tôi mới mở cửa.
Trên đất, còn nằm thêm một thứ.
Một chiếc thẻ đánh dấu sách cũ.
Làm bằng bìa cứng, các góc đều mòn xù lên.
Bên trên in hoa văn màu xanh đã phai.
Là ký hiệu của thư viện đại học chúng tôi.
Giữa thẻ có một nếp gấp rất sâu.
Sau đó lại được người ta cẩn thận vuốt phẳng rồi dán lại.
Tôi nhận ra nó.
Hồi đại học, Bùi Tranh nghèo đến leng keng.
Thú tiêu khiển duy nhất là ngâm mình trong thư viện.
Chiếc thẻ này là món kỷ niệm anh nhịn tiền ăn sáng suốt một tháng mới mua được, quý lắm.
Kẹp trong cuốn sách chuyên ngành đã bị lật nát của anh.
Tôi nhớ có lần cãi nhau với anh.
Tôi giật lấy sách của anh, rút thẻ đánh dấu ra ném mạnh xuống đất, còn giẫm lên một cái.
Khi đó anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhặt lên.
Lau sạch, cất đi.
Sau đó tôi không còn thấy chiếc thẻ này nữa.
Nó vẫn còn sao?
Tôi ngồi xổm xuống, nhặt thẻ đánh dấu lên.
Phong bì kia, không cần mở cũng biết bên trong là gì.
Tôi dựa lưng vào cánh cửa sắt han gỉ, chậm rãi trượt ngồi xuống đất.
……
Dưới lầu khu nhà trọ, bên kia con đường nhỏ cách một con hẻm hẹp.
Bùi Tranh ngồi trên ghế lái, hô hấp nặng nề.
Sao anh lại làm ra chuyện ấu trĩ như thằng nhóc vậy?
Ánh mắt vô tình liếc sang ghế phụ.
Trên đó là một tập tài liệu, tiêu đề in rõ ràng:
“Bản tóm tắt báo cáo điều tra sơ bộ vụ phá sản Tập đoàn Tô thị”
Bên cạnh còn có mấy tờ in ảnh chụp camera mờ mịt.
Dường như là một đêm mưa, mấy người đàn ông vây quanh một bóng dáng gầy gò…
Còn có vài bản sao ghi chép chuyển khoản tài chính.
Mấy cái tên then chốt bị bút đỏ khoanh tròn.
Ánh mắt Bùi Tranh chết lặng dán chặt vào một tờ giấy trong đó, mấy dòng cuối của bản báo cáo.
“Điểm nghi vấn đứt gãy chuỗi vốn trọng yếu, qua truy vết sơ bộ, các khoản chuyển tiền bất thường quy mô lớn chỉ về tài khoản liên quan…”
“Tập đoàn Cố thị, công ty offshore đứng tên Cố Chấn Bang.”
Cố Chấn Bang… cha của Cố Trầm.
6
Quán ăn nhỏ Cố Trầm tìm nằm sâu trong con hẻm của khu phố cũ.
Mặt tiền không lớn, nhưng thu dọn rất gọn gàng.
Trong không khí phảng phất mùi dầu mỡ của món ăn gia đình.
Nơi này là Cố Trầm cố ý chọn.
Anh nói dạ dày tôi không tốt, canh ở đây nấu rất thanh.
Tôi ngồi đối diện anh, bát canh sườn khoai mài trước mặt còn bốc hơi nóng.
Cố Trầm gần như không động đũa, ánh mắt luôn dừng trên mặt tôi.
Tôi gầy đi nhiều, sắc mặt cũng kém.
“Tiểu Vũ, dạo này… em vẫn ổn chứ? Cánh tay còn đau không?”
Tôi kéo khóe miệng cười: “Đỡ nhiều rồi, anh Cố Trầm không cần lúc nào cũng lo cho em.”
Anh nhìn tôi, như đã hạ quyết tâm rất lớn.
“Những năm này anh nhìn em từng bước đi tới, quá khổ rồi.”
“Anh không muốn chỉ làm anh trai của em nữa.”
Tim tôi đập mạnh một cái, thìa suýt rơi xuống đất.
Anh lấy ra một hộp nhung nhỏ màu xanh đậm.
Bên trong lặng lẽ nằm một chiếc nhẫn.
Kiểu dáng rất đơn giản, vòng bạch kim mảnh mai.
Ở giữa nạm một viên ngọc trai nhỏ, dịu dàng.
Không phô trương, nhưng rất dụng tâm.
“Cho anh một cơ hội, để anh chăm sóc em, được không?”
Giọng Cố Trầm gần như cầu khẩn: “Rời khỏi nơi đó, rời khỏi… anh ta.”
Chữ “anh ta” từ miệng anh thốt ra.
Mang theo vị đắng khó che giấu.
Tấm chân tình của Cố Trầm, giống như bát canh ấm nóng này, ấm đến bỏng người.
Nhưng cũng nặng đến mức khiến tôi không thở nổi.
Anh là nơi trú ẩn của tôi, là cánh tay duy nhất vươn ra với tôi suốt năm năm lầy lội này.
Tôi theo bản năng muốn rút tay về: “Anh Cố Trầm, em…”
“Cô ấy không cần.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Bùi Tranh đứng cách đó mấy bước.
Sắc mặt lại trầm đến đáng sợ.
Đôi mắt ấy chết lặng nhìn chằm chằm tay Cố Trầm đang nắm tay tôi.
Và cả hộp nhẫn đã mở trên bàn.
Tay Cố Trầm cứng đờ, trong mắt đầy kinh ngạc: “Bùi Tranh? Sao anh lại ở đây?”
Bùi Tranh căn bản không để ý tới anh.
Một tay chụp lấy cổ tay tôi.
Lực đạo lớn đến đáng sợ, như muốn bóp nát xương tôi!
Cơn đau dữ dội khiến tôi hít mạnh một hơi lạnh.
“Bùi Tranh! Anh buông tôi ra!”
Tôi giãy giụa, thế nào cũng không bẻ được tay anh.
Trong mắt Bùi Tranh mang theo ý cảnh cáo: “Cố thiếu, quản tốt chuyện của mình đi.”
Anh mang theo ý chiếm hữu mãnh liệt ôm lấy eo tôi.
Giam chặt tôi bên cạnh mình.
“Cô ấy nợ anh tiền.”
“Cả gốc lẫn lãi, tôi trả.”
Một tấm séc được đặt lên bàn.
“Từ nay về sau, nợ của cô ấy, tôi chịu.”
Đây không chỉ là trả tiền.
Mà là tuyên bố chủ quyền!
Cảm giác nhục nhã khổng lồ bao trùm lấy tôi: “Bùi Tranh, anh khốn kiếp, buông tôi ra!”
Tôi liều mạng giãy giụa:
“Chuyện của tôi không cần anh quản, tôi không nợ anh, dựa vào đâu anh thay tôi trả tiền?”
“Không đến lượt cô.”
Bùi Tranh cười lạnh một tiếng.
Tôi vùng vẫy vô ích, quay đầu nhìn về phía Cố Trầm…
Anh vẫn đứng sững tại chỗ, sắc mặt xám xịt như một tờ giấy cũ.
Hộp nhung xanh đậm kia bị anh siết chặt trong lòng bàn tay.
Ngay sau ô cửa kính sáng rực của quán ăn.
Tôi dường như liếc thấy một bóng người lướt qua trong chớp mắt.
Rất quen thuộc.
Lâm Vy?
Bùi Tranh nhét tôi vào trong xe.
Cửa xe “rầm” một tiếng đóng lại.
Cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
7
Chiếc xe như phát điên, lao vun vút trong đêm mưa.
“Bùi Tranh, anh dừng xe lại, thả tôi xuống!”
Tôi khàn giọng gào lên.
Cuối cùng xe dừng lại trước một khu căn hộ cao cấp.
“Dựa vào cái gì anh đưa tôi tới đây? Anh khốn kiếp!”
Bùi Tranh quay lưng về phía tôi, nhìn ra ánh đèn thành phố rực rỡ mà xa vời bên ngoài.
“Chỉ dựa vào việc bây giờ, đến bản thân cô cũng nuôi không nổi.”
“Thiếu tiền ai thì phải trả nợ cho người đó.”
“Tiền của Cố Trầm tôi đã trả giúp cô rồi, bây giờ cô chỉ nợ mình tôi.”
“Tôi nợ anh cái gì?”
Bao uất ức tích tụ bấy lâu nay bùng nổ hoàn toàn trong khoảnh khắc này.
“Năm đó là tôi đá anh! Là tôi chê anh nghèo! Là tôi ham tiền! Được chưa?”
“Anh còn muốn thế nào nữa? Còn muốn sỉ nhục tôi ra sao? Đủ chưa hả Bùi Tranh!”
Tôi không còn sức để cãi nhau với anh nữa.
Tìm đại một căn phòng, xông vào, trở tay khóa cửa.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi ôm chặt đầu gối, vùi mặt vào đó.
Cơ thể mệt mỏi, trái tim còn mệt hơn.
Mơ mơ màng màng.
Lúc thì lạnh đến run rẩy, lúc lại nóng rực như bốc cháy.
Sau lưng, vết sẹo cũ kia bắt đầu âm ỉ đau.
Trong bóng tối, dường như tôi lại quay về đêm mưa năm năm trước.
Tiếng đập cửa, tiếng chửi bới.
Tiếng kính vỡ và gương mặt tuyệt vọng của ba mẹ.
Rìa sân thượng lạnh lẽo…
“Ba mẹ, con xin hai người, đừng nhảy… đừng nhảy…”
“Đừng bỏ con lại một mình.”
Tôi như nghe thấy chính giọng mình, nghẹn ngào khóc nấc.
“Tiền con sẽ trả hết, xin đừng đánh nữa, xin các người…”
Trên người dường như lại cảm nhận được nỗi đau của những cú đấm đá năm đó.
Trong cơn mê sảng hỗn loạn.
Một cái tên không kiểm soát được bật ra: “Bùi Tranh, mau đi đi, đừng lo cho tôi.”
Ý thức mơ hồ.
Có người đang gấp gáp gọi gì đó, giọng lúc xa lúc gần.
“Xì…”
Đau quá!
Tôi theo bản năng cuộn người lại để bảo vệ bản thân.
“Đừng động!”
Tôi gắng sức mở mí mắt nặng trĩu.
Trong tầm nhìn mờ nhòe, là gương mặt phóng to của Bùi Tranh.
Rất gần.
Anh hoảng loạn thấy rõ.
Ánh mắt anh dán chặt dưới xương quai xanh của tôi.
Tôi theo ánh nhìn của anh cúi đầu xuống.
Cổ áo đồ ngủ bị kéo bung, lộ ra làn da.
Vết sẹo cũ mờ nhạt gần xương quai xanh vẫn còn đó.
Trên người chi chít lớn nhỏ toàn là sẹo.
“Đừng chạm vào!” Bùi Tranh đột ngột túm chặt cổ tay tôi.
“Bác sĩ, bác sĩ sắp tới rồi!”
Cuối cùng, bác sĩ xử lý xong, bắt đầu băng bó.
“Vết thương ngoài trên người cô Tô đã xử lý xong, sốt cao cũng hạ bớt, nhưng tình trạng…”
Bùi Tranh không nói gì, chỉ chết lặng nhìn chằm chằm bác sĩ.
“Ngoài suy dinh dưỡng và suy nhược thần kinh nghiêm trọng.”
Bác sĩ dừng lại một chút, giọng nói nặng nề:
“Phiền phức nhất là vùng gần cột sống lưng của cô ấy có dấu vết tổn thương do vật cứng cũ rất sâu.”
“Dựa theo tình trạng lành lại, ít nhất đã bốn năm, năm năm rồi.”
“Mức độ tổn thương này rất có thể dẫn đến đau mạn tính kéo dài và… rối loạn stress sau sang chấn (PTSD).”
Cơ thể Bùi Tranh lảo đảo một cái.
Tổn thương cũ do vật cứng?
Bốn năm, năm năm?
PTSD?
8
Bùi Tranh canh chừng trong phòng khách, ánh mắt dính chặt lên người tôi.
Tôi đi rót một cốc nước, anh theo sát.
Tôi dịch sang cửa sổ, anh lập tức cảnh giác nhìn sang.
Như đang trông giữ một món đồ sứ có thể vỡ bất cứ lúc nào.
“Tôi phải đi bệnh viện tái khám.”
Vùng cột sống sau lưng, vết thương cũ từ tối qua đã bắt đầu đau nhói liên tục.
Cộng thêm vết thương ở cánh tay phải, đau đến mức tôi hít thở cũng run rẩy.
Bùi Tranh lập tức đứng bật dậy khỏi sofa: “Tôi lái xe.”
“Không cần, tôi tự…”
“Lên xe.”
Anh cắt ngang tôi, giọng không cho phép phản bác.
Bãi đỗ xe ngầm trống trải và yên tĩnh.
Mấy bóng đen từ chiếc xe van phanh gấp nhảy xuống.
Trong tay rõ ràng cầm dao phay loáng ánh và gậy sắt.
Gã mặt sẹo dẫn đầu, dù chết tôi cũng nhận ra!
Năm năm trước, kẻ dẫn người tới đập phá nhà tôi, đá gãy xương sườn của ba tôi, chính là hắn!
“Con đĩ thối, cha nợ thì con trả!”
“Trốn năm năm rồi, cũng đến lúc nhả ra cả gốc lẫn lãi!”
Gã mặt sẹo cười gằn, mũi dao chĩa thẳng vào tôi, ánh mắt hung ác.
Nỗi sợ hãi như nước đá, trong nháy mắt dội ướt toàn thân!
Tôi cứng đờ tại chỗ, không nhúc nhích được.
“Tìm chết!” Giọng Bùi Tranh vang lên bên cạnh.
“Trốn đi.”
Ngay sau đó anh lao thẳng lên.
Thân thủ của Bùi Tranh tàn nhẫn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Nhưng đối phương đông người, nguy hiểm trùng trùng.
“Cẩn thận!”
Lời đe dọa ác độc của đám người năm năm trước.
“Chẳng phải mày rất thích hắn sao?”
“Bọn tao sẽ phế thằng tình nhân nhỏ của mày!”
Tôi dồn hết sức lực toàn thân, đẩy mạnh Bùi Tranh ra.
“Tiểu Vũ…!!!”
Bùi Tranh kinh hoàng hét lên.
Phập…
Eo truyền tới một cơn đau dữ dội.
Chất lỏng ấm nóng lập tức trào ra.
Cơ thể đổ sụp xuống.
……
“Dấu hiệu sinh tồn cơ bản đã ổn định.”
“Vết dao bên hông rất sâu, mất máu nhiều, vết rách ở cánh tay phải…”
“Phiền phức nhất là vùng lưng, vết thương cũ bị nứt lại, khu vực cột sống L4–L5 bị chấn thương nghiêm trọng, đã chèn ép thần kinh.”
Âm thanh đứt quãng.
“Thưa anh Bùi…”
Một giọng nam xa lạ, mang theo chút do dự:
“Khi xử lý vết thương, chúng tôi phát hiện thứ này trong lớp lót quần áo sát người của cô Tô.”
Một mảnh giấy được đưa tới trước một bàn tay khác.
Bàn tay ấy… các ngón tay thon dài, nhưng không ngừng run rẩy.
Tầm nhìn mơ hồ của tôi tập trung vào mảnh giấy đó.
Bìa cứng.
Góc cạnh mài mòn rất nặng.
Dòng chữ mờ nhạt “C thị — Vân Kinh”.
Ghế cứng, cùng ngày tháng.
Mùa đông năm năm trước…
Năm năm trước, từ Vân Kinh đến C thị, hơn ba mươi tiếng ghế cứng.
Tấm vé tàu đó bị Bùi Tranh nắm chặt trong tay.