Chương 5 - Khi Nước Mắt Gặp Gỡ Ánh Mắt
“Vậy Trình Tái đi đi, vừa hay luận văn của em viết xong rồi.”
Thầy trực tiếp quyết định, sau đó lại nói với những người khác:
“Các em về chỗ mình trước đi, thầy có chuyện dặn riêng hai đứa.”
Một nhóm người nháy mắt ra hiệu rồi tản đi.
Khi đi ngang qua anh khóa trên, tất cả đều không hẹn mà cùng nhẹ huých anh.
Vành tai anh lại hơi đỏ lên.
Anh khẽ ho một tiếng, giống như cảnh cáo, cũng giống như nhắc nhở.
Chỉ có tôi không hiểu gì, chìm trong suy nghĩ của mình, do dự có nên tìm cớ từ chối không.
Đúng lúc này, tôi bỗng nghe thấy thầy hỏi:
“Hai đứa đang yêu nhau à?”
Cái gì cơ?
Tôi kinh ngạc trợn to mắt.
Không hiểu sao thầy lại đột nhiên hỏi một câu khó hiểu như vậy.
Nhưng anh khóa trên lại mở miệng.
Giọng anh thản nhiên, còn vành tai thì đỏ bừng.
“Tạm thời vẫn chưa ạ, còn phải xem sư muội có cho em cơ hội không.”
16
Đầu óc tôi như tan thành một nồi cháo hỗn độn.
Tôi ngơ ngác nhìn thầy vỗ vai anh khóa trên, vẻ mặt cười kiểu dì… à không, kiểu chú rất mãn nguyện.
Ngơ ngác nghe thầy dặn thêm vài câu.
Ngơ ngác đi ra ngoài cùng anh khóa trên.
Cả buổi sáng hôm đó, tôi đều suy nghĩ về độ chân thật của câu nói kia.
Nhưng anh khóa trên lại tuyệt đối không nhắc tới nữa.
Thậm chí anh còn rất nghiêm túc giúp sư đệ làm thí nghiệm cả buổi sáng, nhìn cũng không nhìn tôi thêm cái nào.
Mãi tới buổi chiều, mọi người đều đi ăn, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại tôi và anh.
Tôi mới muốn nói lại thôi mà nhìn anh.
“Anh khóa trên…”
“Sao vậy?”
“Anh…” Tôi nuốt nước bọt, không hiểu sao lại căng thẳng. “Có phải anh thích em không?”
“Anh theo đuổi rõ ràng như vậy rồi, bây giờ em mới nhìn ra à?”
Ánh mắt anh như vì xấu hổ mà khẽ lay động.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn kiên định nhìn thẳng vào tôi không chớp mắt.
Tim tôi đập điên cuồng, giọng cũng trở nên run rẩy.
“Nhưng không phải anh nói, anh rất ghét em sao?”
“Anh nói ghét em lúc nào?” Anh sửng sốt.
“Chính là hôm họp nhóm ăn uống cách đây hai tuần, nhưng em không đi ấy.”
Tôi càng nói càng tủi thân, viền mắt cũng đỏ lên.
Nhưng vẻ mặt anh vẫn đầy khó hiểu.
Làm tôi cũng bắt đầu không chắc chắn, dứt khoát kể lại cảnh tượng hôm đó một lượt.
Anh càng nghe, sắc mặt càng phức tạp, cuối cùng cũng không biết là bất lực hay cạn lời.
“Trình Tái, giữa chúng ta rốt cuộc còn phải có bao nhiêu hiểu lầm nữa?
“Hôm đó bọn anh đang bàn tối ăn gì, mọi người đề nghị đi ăn buffet hải sản. Anh nói em rất ghét mùi hải sản, bảo họ đổi chỗ khác.
“Em nghe lén sao chỉ nghe một nửa thế?”
17
“Em…”
Tôi xấu hổ tới mức mặt đỏ bừng, lý không thẳng mà khí cũng chẳng mạnh.
“Cũng không thể trách em được… Con người nghe tên mình thì rõ nhất mà.”
“Được được được.”
Anh khóa trên cúi người xuống, ngang tầm mắt với tôi.
Anh dịu dàng như đang dỗ trẻ con:
“Anh bảo sao gần đây em cứ ủ rũ.
“Sau này có bất cứ vấn đề gì, nhất định phải hỏi anh ngay từ đầu. Đừng giấu trong lòng, càng đừng tự tưởng tượng lung tung, được không?
“Anh không muốn giữa chúng ta lại có hiểu lầm thứ ba nữa.”
Tôi gật đầu.
Anh như rất hài lòng, đưa tay xoa tóc mái của tôi.
Mãi tới lúc này tôi mới giật mình nhận ra, mặt chúng tôi gần nhau trong gang tấc.
Tôi thậm chí có thể nhìn thấy bóng mình lay động trong đôi mắt đẹp của anh.
Cũng có thể nhìn thấy yết hầu anh khẽ chuyển động, đôi môi ánh nước…
“Trình Tái.” Anh bỗng gọi tôi. Tại sao em lại nuốt nước bọt?”
Mặt tôi lập tức đỏ bùng.
Anh dường như khẽ cười một tiếng, rồi lại hỏi tôi:
“Nếu hiểu lầm đã được hóa giải hết rồi, vậy sư muội có bằng lòng cho anh một cơ hội không?”
Không khí lập tức trở nên mập mờ, dính nhớp.
Tôi thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt anh như có như không rơi trên môi tôi.
Dường như chỉ cần tôi gật đầu, giây tiếp theo anh sẽ hôn xuống.
Nhưng mà…
Tôi đứng hình mấy giây, rất vô dụng mà đẩy anh ra rồi bỏ chạy.
Tối đó, sau khi bạn thân biết mọi chuyện, cô ấy như con gà hét, a a ô ô ném bom tôi bằng mấy chục tin nhắn thoại.
“Sao cậu không đồng ý? Trước đây chẳng phải cậu cực kỳ thích anh ấy à?”
“Nhưng cậu cũng nói rồi đó, là ‘trước đây’.”
Hơn một tháng nay, giữa tôi và anh khóa trên xảy ra quá nhiều chuyện hiểu lầm.
Đến mức bây giờ mỗi khi gặp anh, tim tôi đập nhanh, tôi cũng không biết rốt cuộc là vì xấu hổ căng thẳng, hay là vì rung động.
Tôi bắt buộc phải làm rõ, mình còn thích anh như trước kia không.
Rồi mới có thể đồng ý, hoặc từ chối lời tỏ tình của anh.
…
18
Một ngày làm việc khác tới, tôi và anh khóa trên cùng bay tới nơi cách xa ngàn dặm để tham gia cuộc thi.
Nhận phòng cần ký tên, tôi đang cúi người ký thì bỗng nghe thấy có người vui mừng gọi tên anh.
“Hà Nghênh Châu!”
Tôi quay đầu lại, liền thấy một cô gái tóc dài thướt tha, xinh đẹp khác thường.
“Thật sự là cậu à, trùng hợp quá đi.”
Cô gái nhảy tới, kích động ôm cổ anh khóa trên.
Rồi bị anh không biến sắc đẩy ra.
“Vị này là?” Cô ấy nhìn về phía tôi.
“Đây là sư muội của tôi, tên Trình Tái.
“Đây là bạn cùng bàn hồi cấp ba của tôi, Tiêu Dao.”
Anh khóa trên giới thiệu chúng tôi.
Tiêu Dao cười tới mức mắt cong cong, gương mặt càng thêm rực rỡ xinh đẹp.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: