Chương 4 - Khi Nước Mắt Gặp Gỡ Ánh Mắt
Tôi vội bật dậy khỏi chỗ ngồi, liều mạng xua tay.
“Không cần phiền anh đâu, em ngủ một giấc là được.”
Nói xong tôi co chân chạy.
Đùa à?
Nếu thật sự đi cấp cứu, bị anh phát hiện tôi giả vờ, chẳng phải anh sẽ càng ghét tôi hơn sao?
13
Để ít gặp anh khóa trên, cũng ít gặp mọi người hơn.
Để bản thân bớt xấu hổ, tôi dứt khoát chuyển địa điểm.
Mỗi ngày tôi không tới phòng thí nghiệm nữa, mà đổi sang thư viện.
Anh khóa trên gửi tin nhắn hỏi tôi đang ở đâu mấy lần.
Tôi đều đánh trống lảng.
Mãi tới khi thật sự không giả ngốc được nữa, tôi mới gửi định vị.
【Sao không tới phòng thí nghiệm nữa?】 Anh hỏi.
【Ha ha, không phải luận văn viết xong rồi, không cần làm thí nghiệm nữa sao!
【Hơn nữa em phát hiện mạng ở thư viện tốt hơn đó.】 Tôi bịa chuyện.
【Được rồi.】
Anh không hỏi thêm nữa.
Tôi tưởng với sự chán ghét của anh dành cho tôi, không cần ngày nào cũng nhìn thấy tôi nữa, chắc chắn anh sẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không ngờ, tối đó khi tôi đang thu dọn cặp sách, chuẩn bị rời khỏi thư viện.
Bỗng có người gõ gõ lên bàn tôi.
“Trình Tái.”
Tôi ngẩng đầu lên, liền thấy anh khóa trên.
“Anh ngồi phía sau em nửa ngày rồi, em cũng không phát hiện.”
“Vậy à?”
Tôi gãi đầu, cười khan hai tiếng.
Từ sau khi biết sự lịch sự của anh đối với tôi hoàn toàn là vì tố chất tốt, thực ra anh rất ghét tôi, tôi đã không thể như trước đây, lanh mồm lanh miệng mà ở chung với anh nữa.
Anh dường như cũng nhận ra.
Anh hơi nhíu mày, đi song song với tôi về phía thang máy.
Mỗi bước đều im lặng vô cùng…
Sự im lặng này kéo dài tới khi cửa thang máy chậm rãi khép lại, rồi chậm rãi đi xuống.
Tôi thật sự chịu không nổi, đang định mở miệng để giảm bớt xấu hổ, thì thang máy bỗng rung mạnh một cái.
Gần như cùng lúc, anh khóa trên lập tức nắm lấy tay tôi.
Giây tiếp theo, trước mắt đột nhiên tối đen.
Thang máy hoàn toàn ngừng lại.
“Mất điện rồi.”
Bên ngoài rất nhanh có nhân viên trực gõ cửa, bảo chúng tôi kiên nhẫn chờ, hệ thống điện đang được sửa chữa.
Tôi dần bình tĩnh lại khỏi cơn hoảng loạn, lúc này mới phát hiện anh khóa trên vẫn luôn nắm tay tôi.
Do dự vài giây, tôi vẫn nhẹ nhàng rút tay ra.
Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh.
Chỉ nghe anh hỏi:
“Trình Tái, gần đây em lại có áp lực gì à?”
14
“Ha ha, không có đâu.”
Tôi tiếp tục cười giả.
Anh im lặng một thoáng.
“Nhưng anh cảm thấy em không vui.”
Tim tôi lại run lên.
Còn chưa kịp trả lời gì, tôi đã nghe anh nói tiếp:
“Nếu anh lại cho em sờ một chút, em có vui hơn không?”
Khoảnh khắc này, tôi thậm chí nghi ngờ tai mình có vấn đề.
Tuy tôi luôn biết anh rất tốt tính.
Nhưng bán sắc để an ủi một người mà mình ghét, vậy cũng rộng lượng quá rồi đấy?
Tôi vẫn còn đang chấn động, trong bóng tối đã vang lên tiếng vải áo sột soạt.
Tuy tôi không nhìn thấy, nhưng cũng biết, anh khóa trên lại rút vạt áo sơ mi ra rồi.
“Đến đi.”
Anh nói với tôi, giọng điệu hào phóng vô cùng.
Tôi nuốt nước bọt, xua tay từ chối.
“Thôi khỏi đi…”
“Gần đây anh vẫn luôn tập gym, cảm giác có thể sẽ tốt hơn trước một chút, em không muốn thử à?”
Giọng anh trầm thấp, kỳ lạ thay lại có sức mê hoặc.
Không sờ thì phí—
Không được, không thể sờ!
Hai nửa não trái phải của tôi lại bắt đầu đánh nhau.
Nhân lúc đó, anh khóa trên từng bước đi về phía tôi.
Cho tới khi hơi thở ấm áp khẽ lướt qua đỉnh đầu tôi.
“Đến đi.”
Anh vừa nói, vừa nắm lấy cổ tay tôi, chậm rãi kéo về phía mình…
Nhưng ngay trước giây bàn tay tôi sắp hạ cánh.
Thang máy “ting” một tiếng, khôi phục vận hành.
Khoang thang máy chật hẹp lập tức sáng như ban ngày.
Tôi cũng tỉnh táo lại, lập tức rút tay về.
“Không cần đâu anh, thật sự không cần!”
Theo cửa thang máy mở ra, tôi vội vàng lao ra ngoài.
Chỉ là chạy đi rất xa rồi, tôi vẫn không nhịn được quay đầu.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, trên mặt anh khóa trên…
Hình như có một chút tiếc nuối như có như không?
15
Tôi phát hiện mình thật sự chẳng hiểu nổi anh khóa trên nữa.
Ghét một người, không phải nên tránh càng xa càng tốt sao?
Nhưng tại sao anh lại xuất hiện trước mặt tôi còn thường xuyên hơn trước?
Không chỉ vậy, anh như mọc rễ trong thư viện.
Bất kể tôi ngồi ở đâu, anh cũng luôn có thể rất “trùng hợp” ngồi chếch phía sau tôi.
Tôi nghĩ tới nghĩ lui vẫn không hiểu, dứt khoát đi hỏi AI.
AI trả lời:
“Dựa trên quá khứ giữa bạn của bạn và anh khóa trên của cô ấy, tôi cho rằng hành vi hiện tại của anh khóa trên xuất phát từ tinh thần trách nhiệm.”
Tôi bừng tỉnh.
Đúng rồi, trước đây anh đã lo tôi áp lực quá lớn nghĩ quẩn.
Bây giờ phát hiện tâm trạng tôi sa sút, đương nhiên sẽ càng chú ý tới tôi hơn.
…
Cứ như vậy, tôi trốn trong thư viện một tuần rưỡi.
Cuối cùng vẫn bị thầy hướng dẫn gọi về.
Hiếm khi thầy tổ chức họp nhóm một lần.
Thầy nói với chúng tôi, một dự án trước đây phòng thí nghiệm gửi đi đã lọt vào chung kết toàn quốc, bây giờ cần hai người phụ trách tới hiện trường tham gia cuộc thi.
“Nghênh Châu chắc chắn phải đi rồi, trong các em ai xung phong đi cùng cậu ấy?”
Thầy vừa dứt lời, ánh mắt tất cả bạn cùng nhóm đều đổ dồn về phía tôi.