Chương 5 - Khi Nữ Tử Lên Ngôi
Nếu mang thai, ai sẽ trả lại công bằng cho ta.
“Hủy hôn đi.”
Trưởng bối đưa mắt nhìn nhau, ta khẽ cúi đầu rồi rời khỏi.
Nhũ mẫu nghiến răng nói:
“Lẽ ra nên nhân cơ hội này bắt nàng ta uống chén hồng hoa.”
“Vương Triết không nỡ, phụ thân cũng không.”
Nếu ta tranh, tức là đã mất lý.
Bây giờ thế này là tốt nhất.
Bọn họ phải cho ta một lời công đạo.
11
Phụ thân hôm sau mới trở về.
Vừa vào phủ, ông liền đến gặp ta, khuyên ta đừng lui hôn.
“Chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi.”
“Không nên để hai nhà mất mặt, nếu mất thể diện, A Đào, con gả đi rồi cũng khó sống yên.”
Chắc hẳn đây là lời của nhà họ Vương.
Phụ thân ta xưa nay dễ bị người ta thuyết phục.
“Nhưng mất mặt hơn, nhất định là nhà họ Vương.”
Hôn sự của hai nhà ai ai cũng biết, nếu ta không gả, ắt sẽ khiến người ngoài đồn đoán.
Vương Triết không nỡ rời Hỷ Đại.
Hắn đón nàng vào phủ, vậy những tiểu thư khuê các danh môn khác, ai còn dám dính vào chuyện thị phi này.
Nhưng ta đã đau lòng đến mức tuyệt tình.
Vì quá đau lòng, ta đoạn tuyệt tất cả.
Ta không muốn gặp bất kỳ ai bên Vương gia, thậm chí còn trả lại tín vật đính hôn.
Vương Triết đến gặp ta lúc đó.
“Nàng thật sự muốn hủy hôn?” Hắn hỏi ta.
“Ta chỉ muốn thành toàn cho người khác.” Ta nói.
Vương Triết khựng lại, giọng mang vẻ bất lực:
“Nàng ấy chỉ là một tiểu thiếp.
A Đào, nàng không nên tự hạ thấp mình mà cứ mãi so đo với một người thiếp.”
Lời này, ta cũng từng nghe phụ thân nói với mẫu thân.
Bị nói mãi, mẫu thân dần sinh nghi, sinh hổ thẹn.
Lúc người qua đời, nắm tay ta căn dặn:
“Con đừng giống như ta.”
“Ta không phải một người mẹ tốt, không làm gương tốt cho con.”
Nước mắt ta rơi trên mu bàn tay bà, muốn nói không phải như thế, nhưng nghẹn họng không thốt nổi.
Ta muốn nói với người, không phải lỗi của người.
Cũng muốn nói, người là người mẹ tốt nhất.
Nhưng người tốt luôn bị bạc đãi, khi người rời đi, phụ thân thậm chí không có mặt bên giường.
“Lang quân luôn trách ta, lại quên rằng, khởi đầu mọi chuyện là do chính lang quân.”
Giọng ta lạnh như băng:
“Lang quân đã quên thân phận, uống rượu thất lễ.”
Mặt Vương Triết khẽ giật, hiện lên cơn giận.
Nhưng hắn vẫn không hề có vẻ hối hận.
“Vậy… nàng đã quyết rồi?”
Ta bình thản:
“Ta chúc lang quân và Hỷ Đại cầm sắt hài hòa.”
“Tốt thôi.”
Vương Triết quay người:
“Như nàng mong muốn.”
12
Vương Triết ra về trong cơn giận.
Hắn vốn kiêu ngạo, bị ta từ chối trước mặt, chắc chắn sẽ không quay lại nữa.
Nhưng chuyện hôn sự của hai nhà không dễ dàng chấm dứt.
Liên hôn giữa hai dòng họ lớn liên quan đến lợi ích và thế lực, đâu thể hủy bỏ đơn giản.
Trong thế giằng co, cuối cùng ta là người nhượng bộ.
“Để Hỷ Đại gả đi.”
Vương Triết yêu nàng, hơn nữa nàng có thể đã mang thai dòng máu họ Vương.
Nếu vậy, thì đổi người thôi.
Phụ thân không thể tin:
“Hỷ Đại là con của thiếp.”
“Ta nguyện ghi nàng vào danh nghĩa mẫu thân.”
Ta nói câu đó, phụ thân mới tin ta thật lòng.
Ông vội vã rời đi.
“Nhà họ Vương có chịu không?” Nhũ mẫu hỏi.
Sẽ chịu thôi.
Dù gì Hỷ Đại cũng yếu đuối, đáng thương, Vương Triết lại giận ta vì làm hắn mất mặt.
Nhũ mẫu thở dài:
“Lang quân nhà họ Vương tổn thương cô nương như vậy, không gả cũng tốt, chỉ là để Tần thị được toại nguyện.”
Chuyện ấy còn chưa biết được.
Sau khi hủy hôn, ta viết thư gửi cho ngoại tổ.
Ngoại tổ nói sẽ giúp ta đòi lại công bằng.
Người cử cậu đến làm chỗ dựa cho ta, khí thế bức người, quyết không nhượng bộ.
Cuối cùng, ba nhà cùng nhóm họp, ký văn thư, chuyển một nửa tài sản nhà họ Lý sang tên ta.
Phụ thân đau lòng:
“A Đào chỉ là nữ nhi.”
“Nó là trưởng nữ đích truyền của họ Lý, nếu nó không sống tốt, thể diện nhà họ Lý còn đâu.” Cậu phản bác.
Ta đã mất hôn sự.
Tương lai bấp bênh.
Phụ thân không nói nên lời.
“Trừ của hồi môn, Tần thị cũng không thể lưu lại.”
Phụ thân giật mình:
“Chuyện này liên quan gì đến Tần thị?”
“Con dạy không nên người là đã có lỗi, huống chi Hỷ Đại đã ghi danh dưới tên đích mẫu, sao còn giữ lại mẹ ruột?”
Phụ thân không chịu, ông không cho ai làm tổn thương Tần thị.
Vương phu nhân cũng không muốn can dự chuyện nhà họ Lý.
Đúng lúc đó, ta đẩy cửa bước vào.
“Hỷ Đại tính cách mềm mỏng, nghe lời mẫu thân nhất.” Ta hỏi Vương phu nhân:
“Giữ lại Tần thị, là phúc hay họa?”
Vương phu nhân sững người, rồi kiên quyết nói:
“Tần thị thân phận thấp hèn, dã tâm lại lớn, giữ lại sẽ họa hại Vương gia.”
“Lý công, nếu ông muốn chúng ta nhận Hỷ Đại, thì không thể lưu lại Tần thị.”
Phụ thân nét mặt bàng hoàng.
Chắc ông không hiểu, sao một việc vui, cuối cùng lại thành tai họa.
13
Lúc Tần thị bị lôi ra ngoài, ta không nhìn.
Nhưng tiếng gào khóc của bà ta vẫn truyền đến.
Bà ta vừa khóc vừa cầu xin phụ thân cứu mạng, không được hồi đáp, liền quay sang mắng ta âm hiểm độc địa.
Nhưng chẳng bao lâu, chỉ còn tiếng nức nở đứt quãng.