Chương 2 - Khi Người Tình Quay Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Công viên này là ba cháu bao hết, tại sao cháu với mẹ lại không được vào?”

Người phụ nữ kia như vừa nghe chuyện cười thiên hạ, liếc nhìn chúng tôi từ trên xuống dưới.

Tôi mặc chiếc áo phao cũ, Phó Hạc Tiêu cũng chỉ mặc đồ giản dị, trông chẳng giống người có tiền.

Con gái tôi mặc chiếc áo tôi tự may, trên người chẳng có thương hiệu nào nổi bật.

Người phụ nữ kia cười khẩy, chỉ vào Hạ Minh Khê trên màn hình – người toàn thân khoác đồ hiệu lấp lánh.

“Ba cháu? Nhỏ như này mà đã mê hư vinh, học đòi nói dối rồi à?”

“Cả Thượng Hải ai chẳng biết, tổng giám đốc Cố là người đàn ông độc thân hoàng kim, lấy đâu ra đứa con gái lớn như cháu?”

“Cô Hạ kia mới là hôn thê của tổng giám đốc Cố, là phu nhân tương lai của tổng tài đấy!”

“Còn cháu? Đứa con hoang từ đâu chui ra mà dám mạo nhận là con gái tổng giám đốc?”

“Nói cho hai người biết, hôm nay tổng giám đốc Cố bao trọn công viên, là để… cầu hôn cô Hạ!”

Cầu hôn?

Tôi và Cố Hoài Tây còn chưa ký đơn ly hôn, anh ta đã vội vã đuổi tôi và con ra khỏi cuộc đời mình như vậy sao?

Tôi siết chặt bàn tay con gái, cố dùng đôi tay lạnh cóng để che đôi tai nhỏ của nó lại.

Con bé vùng ra khỏi lòng tôi, như một con thú nhỏ giận dữ, giọng nghẹn ngào gào lên với người bán vé:

“Bà nói bậy! Người trong đó đúng là ba cháu! Ba cháu tên Cố Hoài Tây!”

“Ba đã từng đưa cháu đến công viên này! Ba bế cháu ngồi ngựa gỗ! Còn mua kẹo bông cho cháu nữa! Ba cháu…”

Bất ngờ, tiếng hét của con bé tắt lịm.

Nó ngước lên, sững sờ nhìn về phía vòng quay mặt trời đang chậm rãi chuyển động.

Một cabin vừa lên đến đỉnh, qua lớp kính trong suốt, có thể thấy rõ bóng dáng hai người đang ôm nhau.

Người đàn ông khoác áo măng tô đen cao cấp, góc nghiêng sắc lạnh – chính là Cố Hoài Tây.

Người phụ nữ mặc áo lông trắng, nép vào lòng anh, ngẩng đầu nói gì đó. Rồi anh cúi xuống, hôn lên trán cô ta.

Là Hạ Minh Khê.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.

Gió lạnh quét qua quảng trường trống trải, cuốn theo những chiếc lá khô, quất vào mặt đau rát.

Con bé không khóc nữa. Nó chỉ há miệng, ngơ ngác nhìn về phía vòng quay, thân hình nhỏ xíu run lên bần bật.

“Mẹ ơi…”

Nó quay lại, nhào vào lòng tôi, giọng nghẹn ngào như con thú nhỏ bị vứt bỏ.

“Ba… thật sự không cần tụi mình nữa sao?”

Tôi cắn chặt môi dưới, mùi tanh của máu lan khắp khoang miệng.

Tôi ôm chặt con gái, muốn dùng hơi ấm của mình sưởi ấm thân thể lạnh buốt của con bé, nhưng lại phát hiện chính bản thân cũng đang run rẩy không ngừng.

Phó Hạc Tiêu im lặng cởi chiếc áo khoác lông vũ dáng thể thao của mình, quấn chặt lấy tôi và Tuần Tuần.

“Chẳng phải chỉ là công viên giải trí thôi sao? Tuần Tuần, đi nào! Về Thẩm Dương với ba Phó!”

“Ba Phó hứa với con, nhất định sẽ xây cho con một công viên còn to và vui hơn chỗ này gấp mấy lần. Mời hết bạn nhỏ Thẩm Dương đến chơi cùng con, cùng con ngồi vòng quay mặt trời, chịu không?”

Tuần Tuần vùi mặt vào cổ tôi, gật đầu thật mạnh, đôi mắt to ánh lên ánh nhìn vừa bướng bỉnh vừa hận thù.

Tôi ngoái lại nhìn vòng quay mặt trời đang dừng ở điểm cao nhất.

Cố Hoài Tây dường như có linh cảm, cũng cúi đầu nhìn xuống.

Cách một khoảng xa như vậy, tôi không thấy rõ biểu cảm của anh ta. Có lẽ, anh ta chẳng nhận ra ba mẹ con tôi – những kẻ nhỏ bé như côn trùng dưới chân mình.

Thôi thì vậy cũng tốt.

Coi như lần cuối, nói lời tạm biệt.

Tôi bế Tuần Tuần lên, xoay người đi về phía chiếc xe Hồng Kỳ đang đỗ trước cổng.

“Phó Hạc Tiêu.”

“Tôi và Tuần Tuần… về nhà với anh.”

Tôi chỉ muốn rời khỏi thành phố đầy ắp ký ức đau buốt này càng nhanh càng tốt.

Phó Hạc Tiêu không nói gì, chỉ lặng lẽ hủy vé cũ, đặt chuyến bay sớm nhất về Thẩm Dương.

Trước lúc máy bay cất cánh, tôi theo thói quen nhìn lại điện thoại.

Tin nhắn cuối cùng giữa tôi và Cố Hoài Tây vẫn dừng ở hôm trước đêm Tết ông Công:

“Hoài Tây à, em đã đặt được nhà hàng Ý anh thích nhất rồi, em với Tuần Tuần còn chuẩn bị quà cho anh nữa đó~”

“Ngày mai anh tan làm mấy giờ? Em với Tuần Tuần đến đón anh nhé?”

“À quên mất, mình là vợ chồng giấu hôn mà. Vậy thì em với con đợi anh ở nhà hàng nha.”

Sau một tràng tin nhắn tự nói một mình, Cố Hoài Tây chỉ đáp một chữ: Ừ.

Giờ nghĩ lại, bao năm qua tôi dốc hết lòng hết dạ, trong mắt anh ta chắc chỉ là một trò hề.

Người thay thế dù có cố gắng đến đâu, cũng chẳng bằng một ánh mắt, một nụ cười của Bạch Nguyệt Quang.

Lúc này đây, Cố Hoài Tây đang đắm chìm trong niềm vui được đoàn tụ với người trong mộng, đâu còn nhớ đến tôi và con?

Bảo sao… đến cả chiếc nhẫn cưới và đơn ly hôn tôi để trên bàn trà, anh ta cũng chẳng buồn nhìn lấy một lần.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống từ khóe mắt, vừa rơi ra liền bị một bàn tay nhỏ mũm mĩm đỡ lấy, rồi con bé còn hớn hở đưa lên trước mặt Phó Hạc Tiêu như đang khoe báu vật.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)