Chương 4 - Khi Người Anh Đầu Vàng Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mà còn cúp luôn buổi phụ đạo của tôi.

Tôi sa sầm mặt nhắn tin cho anh.

Không trả lời.

Bạn cùng bàn Mạnh Thời Vân nhìn tôi muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được:

“Cẩm Hòa, rốt cuộc cậu với Lục Đình Chu là thế nào vậy?”

“Sao thế?”

Mạnh Thời Vân nghiêm túc nói:

“Tớ khuyên cậu đừng phí quá nhiều tâm tư lên người cậu ấy. Cậu ấy thích Thôi Tễ Tuyết lớp một. Vừa rồi tớ còn nghe người ta nói cậu ấy cúp học đi chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho cô ấy.”

Hóa ra hôm nay là sinh nhật Thôi Tễ Tuyết.

Rất tốt.

“Cẩm Hòa, cậu cười gì vậy?”

Mạnh Thời Vân hơi lo lắng:

“Cậu cười trông hơi đáng sợ.”

“Không có gì.”

Tôi cười.

Trong giờ tự học buổi tối, tôi cầm đề tới văn phòng hỏi giáo viên Vật lý, vừa hay nhìn thấy phía trước cũng có người đang hỏi bài.

Còn khá quen mắt.

Tống Minh Xuyên vừa gật đầu nói:

“Em hiểu rồi, cảm ơn thầy.”

Giây sau bài kiểm tra của tôi đã được đưa tới.

“Sao lại là câu này? Hai đứa đều mắc ở cùng một câu à?”

Giáo viên Vật lý bật cười.

“Minh Xuyên, em giảng cho bạn Cẩm Hòa đi, tiện xem thử mình đã nắm vững chưa.”

“Vâng.”

Trong văn phòng tùy tiện tìm một chiếc bàn trống.

Tôi lại bê thêm một cái ghế.

Giọng Tống Minh Xuyên vang lên, trong trẻo dễ nghe.

“Hiểu chưa?”

Cậu ấy hỏi.

Tôi gật đầu.

Nhân lúc không ai chú ý, nhỏ giọng hỏi:

“Bạn Tống, cậu còn nhớ tôi không?”

“Nhớ. Diệp Cẩm Hòa, từng gặp rồi.”

Cậu ấy nói.

Tôi không chắc cậu ấy nói lần bị Lục Đình Chu chặn đường hay lần kỳ thi tháng bị tôi cướp hạng nhất.

Hoặc cả hai.

“Bình thường sau giờ học cậu học ở đâu? Phòng học? Hay ở nhà?”

Tôi thăm dò.

“Cậu có chuyện gì sao?”

“Không có gì, chỉ là điểm Vật lý của cậu tốt hơn tôi một chút, tôi tò mò trạng thái học tập bình thường của cậu.”

Tôi thẳng thắn đề nghị:

“Tôi muốn học cùng cậu, bù đắp sở trường cho nhau, cùng nhau học hỏi. Cậu có ngại không?”

“Cậu chẳng phải…”

Cậu ấy có vẻ muốn nói lại thôi.

“Tôi làm sao?”

“Không có gì. Tùy cậu.”

“Tùy” nghĩa là đồng ý.

Tôi đưa giấy nháp của mình tới, cười tủm tỉm nhìn cậu:

“Vậy viết phương thức liên lạc đi? Về tôi kết bạn.”

Tống Minh Xuyên nhìn tôi một lúc rồi cúi đầu viết một dãy số lên giấy nháp.

“Số của tôi. Cậu tìm số này là được.”

Lục Đình Chu đối với chuyện lên lớp và học hành đúng kiểu hứng thú ba phút.

Anh đã quen với trạng thái đó.

Vì thế số lần cho tôi leo cây trong giờ phụ đạo sau giờ học ngày càng nhiều.

Có lúc đi quán net chơi game.

Có lúc đánh nhau với đám lưu manh bên ngoài.

Có lúc lại vì Thôi Tễ Tuyết.

Những lúc anh cho tôi leo cây, tôi đều dùng để chăm chỉ học cùng bạn Tống Minh Xuyên.

Trong mắt người khác, tôi và Tống Minh Xuyên giờ ra chơi ở cùng nhau thảo luận bài.

Tan học lại hẹn nhau tới phòng học trống tự học.

Càng ngày càng thân thiết.

Đừng nói chứ.

Có lúc thảo luận bài với cậu ấy thật sự khiến tôi có cảm giác đột nhiên hiểu ra mọi thứ.

Nói thế nào nhỉ?

Anh hùng trọng anh hùng.

Chắc là vậy.

Buổi trưa trường có căng tin.

Thỉnh thoảng tôi cũng ăn cùng Tống Minh Xuyên.

Mỗi lần như vậy, bạn học bên cạnh cậu ấy đều nhìn hai chúng tôi bằng ánh mắt mờ ám.

“Nghe nói sườn kho hôm nay ngon lắm, cậu thử đi.”

Tôi gắp cho Tống Minh Xuyên một miếng thịt.

Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, lại lộ ra vẻ muốn nói lại thôi.

Tôi nhướng mày:

“Sao thế? Tôi còn chưa ăn miếng này mà.”

“…Không có gì.”

Bên cạnh bỗng có một khay cơm bằng sắt rơi “keng” xuống bàn.

Tôi quay đầu.

Đối diện với một ánh mắt rõ ràng đang tức giận.

“Diệp Cẩm Hòa, sao em lại dây dưa với nó?”

Lục Đình Chu hỏi từng chữ một.

Động tĩnh hơi lớn.

Những người khác cũng nhìn sang.

Tôi ra hiệu cho Lục Đình Chu ngồi xuống:

“Anh làm bạn học sợ rồi.”

Lục Đình Chu lạnh mặt ngồi xuống bên cạnh tôi, nhìn chằm chằm Tống Minh Xuyên đối diện.

Đồng thời chờ tôi giải thích.

8

“Chẳng phải gần đây anh rất bận sao? Vừa hay em với bạn Tống học hỏi lẫn nhau. Anh thấy có vấn đề gì?”

Tôi nói.

Lục Đình Chu:

“…”

Tống Minh Xuyên đối diện nhìn tôi một cái, lại nhìn anh một cái rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Đúng lúc này, bên cạnh cậu ấy bỗng có người đặt khay cơm xuống.

Tôi ngẩng đầu nhìn, khẽ nhướng mày.

Cô gái đối diện nhìn Tống Minh Xuyên, nhỏ giọng hỏi:

“Tống Minh Xuyên, tôi ngồi đây được không?”

Tống Minh Xuyên:

“Tùy cậu.”

Thế là đối diện Lục Đình Chu, Thôi Tễ Tuyết ngồi xuống.

Nữ sinh cũng được xem là nhân vật nổi tiếng trong trường nhìn Tống Minh Xuyên bằng ánh mắt rõ ràng mang theo vẻ ngượng ngùng và thấp thỏm.

Lục Đình Chu lại lên tiếng giới thiệu:

“Diệp Cẩm Hòa, đây chính là Thôi Tễ Tuyết anh từng kể với em.”

Giọng anh vẫn mang theo vẻ khó chịu, không biết nhằm vào tôi hay Tống Minh Xuyên.

Tôi cười tủm tỉm chào đối phương:

“Chào bạn Thôi.”

“Chào bạn Diệp.”

Ánh mắt Thôi Tễ Tuyết nhìn tôi khá sâu xa:

“Nghe nói bạn Diệp chuyển tới chưa đầy một tháng mà đã thân với anh trai tôi và cả bạn học lớp chúng tôi như vậy rồi.”

“Anh trai tôi” trong miệng cô ta chính là tên đầu vàng đang ngồi bên cạnh tôi.

“…”

Thời buổi này còn có người tranh anh trai với tôi sao?

Tôi cười:

“Không còn cách nào, hợp nhau thôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)