Chương 3 - Khi Người Anh Đầu Vàng Trở Về
“Anh Lục, lần này hạng nhất không phải thằng khốn Tống Minh Xuyên nữa, đổi người rồi. Một người tên Diệp Cẩm Hòa, chưa nghe bao giờ.”
“Thật à? Thằng đó cũng có ngày hôm nay…”
Tôi nhìn anh trai đưa tay vuốt tóc, nụ cười tà mị mới vừa hình thành đã cứng đờ ngay giây sau.
“Mày nói hạng nhất là ai?”
Đàn em không hiểu gì, cũng gãi đầu:
“Tên Diệp Cẩm Hòa, chắc là con gái nhỉ?”
Lục Đình Chu khó tin nhìn tôi:
“Em?”
Tôi thản nhiên đón ánh mắt anh:
“Em.”
Ngay sau đó, bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng thì thầm.
Tôi thấy một trong những nhân vật chính đang được bàn tán xuất hiện trước bảng vinh danh.
Cậu ấy nhìn một cái rồi bình tĩnh định rời đi.
“Tống Minh Xuyên.”
Lục Đình Chu đột nhiên gọi cậu ấy lại.
Tống Minh Xuyên nhìn sang.
Ánh mắt quét qua bên này, có lẽ cũng dừng trên người tôi khoảng một giây.
“Có chuyện?”
Tôi tận mắt nhìn anh trai mình nở nụ cười phản diện.
“Ồ, lần này bị người ta cướp mất hạng nhất rồi nhỉ? Biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn chưa?”
Anh vỗ vai tôi, cực kỳ tự hào khoe với đối phương:
“Nhìn thử đối thủ của mày trông thế nào đi. Hạng nhất kỳ thi tháng lần này.”
Thế là ánh mắt Tống Minh Xuyên rơi lên mặt tôi.
Không chỉ cậu ấy.
Còn rất nhiều người khác.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình giống con khỉ trong sở thú.
Đi được mấy bước, Lục Đình Chu phía sau kéo tôi lại:
“Diệp Cẩm Hòa, chẳng phải chỉ để người ta nhìn một chút thôi sao? Em giận cái gì?”
“Em gái anh thi hạng nhất, chuyện này khiến anh sướng chết đi được ấy. Em mới chuyển tới nên không biết Tống Minh Xuyên ngông cỡ nào đâu. Hai năm đầu cấp ba gần như hạng nhất bị nó độc chiếm…”
Tôi quay người lại, cười như không cười nhìn anh trai đầu vàng.
Đột nhiên nhớ tới một chuyện.
“Điểm của em anh biết rồi. Thế điểm với thứ hạng của anh thì sao? Vừa rồi hình như em không thấy tên anh trên bảng vinh danh.”
Bảng vinh danh chỉ công bố thành tích một trăm người đứng đầu toàn khối.
Bây giờ cũng tới lượt tôi thể hiện sự quan tâm với anh trai rồi.
Biểu cảm trên mặt Lục Đình Chu lại cứng đờ.
“…”
6
Tôi từng nghĩ thành tích Lục Đình Chu kém.
Nhưng không ngờ lại kém đến vậy.
Tôi nhìn gương mặt đó mấy lần vẫn không dám tin đây là người anh sinh cùng ngày với mình.
Không lẽ hồi còn trong bụng mẹ, tôi đã ăn hết chất dinh dưỡng khiến anh phát triển không tốt?
Thể trạng này nhìn cũng chẳng có vấn đề gì.
Còn cao hơn tôi hơn nửa cái đầu.
Tôi không chấp nhận nổi chuyện anh trai ruột mình thi được số điểm như vậy.
Vì thế hôm đó sau khi nhìn thấy điểm của anh, tôi hít sâu một hơi:
“Từ giờ trở đi, em phụ đạo cho anh.”
Lục Đình Chu phản đối dữ dội:
“Lão Lục thuê gia sư cho anh anh còn không chịu, em cũng đừng mơ. Anh vẫn là anh trai em đấy, em định quản anh à?”
“Chỉ sinh sớm năm phút thôi, chúng ta chẳng khác gì nhau.”
“Năm phút cũng là thời gian!”
Thế là tôi u ám nhìn anh:
“Em thi hạng nhất thì anh biết tự hào lây. Anh thi đội sổ sao không nghĩ tới chuyện làm em mất mặt?”
Lục Đình Chu:
“…”
Mặc kệ anh nói gì, tôi vẫn dựa vào nền tảng của anh lập một kế hoạch phụ đạo.
Sau đó tranh thủ đúng khoảng thời gian anh thích chạy ra ngoài làm đại ca trường để bắt anh học.
Hôm đó tôi đi vệ sinh.
Còn chưa ra ngoài đã nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài.
“Tễ Tuyết, sao tớ nghe nói gần đây Lục Đình Chu rất thân với học sinh chuyển trường mới tới? Cậu ta không phải thích người ta rồi chứ?”
Một giọng nữ khác vang lên:
“Ai biết cậu ta?”
“Đừng nói vậy chứ. Lục Đình Chu đối xử với cậu tốt thế nào. Tỏ tình không thành còn nhận cậu làm em gái kết nghĩa, lại tặng cái này tặng cái kia. Son, đồ dưỡng da, túi xách của cậu, mấy trăm mấy nghìn tệ đều do cậu ấy tặng. Nếu cậu ấy thích người khác rồi thì sau này mấy thứ đó sẽ tặng cho người khác đấy.”
“Tớ còn nghe nói học sinh chuyển trường kia vừa thi tháng đã đứng nhất, vượt cả Tống Minh Xuyên. Lục Đình Chu cũng tặng cô ấy không ít đồ.”
Sau hai câu đó, bên ngoài im lặng khá lâu.
Đến khi cô gái kia trả lời, lại nói:
“Chỉ may mắn thôi. Lần sau hạng nhất chắc chắn vẫn là Tống Minh Xuyên.”
“Này, cậu thật sự không có chút cảm giác nào với Lục Đình Chu à? Thật ra cậu ấy cũng khá đẹp trai, lại hào phóng.”
“Lục Đình Chu sao có thể so với Tống Minh Xuyên?”
“…”
Chân tôi ngồi xổm đến tê rần, cuối cùng cũng chờ được hai người kia đi khỏi.
Trong hai người đó, có một người tôi từng nghe nói.
Chính là cô gái anh trai đầu vàng thích.
Khổ nỗi người ta lại thích Tống Minh Xuyên, từ chối lời tỏ tình của anh, còn phát cho anh một tấm “thẻ người tốt”.
Kết quả người này không những không từ bỏ, còn nhận cô ta làm em gái kết nghĩa, tặng hết thứ này đến thứ khác.
Người bình thường đều hiểu đây chính là hành vi theo đuổi.
Nếu nói đó là tình anh em thì hơi buồn cười.
Dưới danh nghĩa anh em kết nghĩa, một người tặng vô cùng nhiệt tình, một người nhận cũng vô cùng yên tâm.
Coi như một người tình nguyện cho, một người tình nguyện nhận.
Đáng tiếc.
Người ta thậm chí còn chẳng muốn nhắc đến anh thêm một câu.
7
Lục Đình Chu lại cúp học.
Không chỉ cúp tiết ở trường.