Chương 2 - Khi Ném Thẻ Định Mệnh
“Tính tình Minh Đường tản mạn, nếu sau khi vào phủ chọc giận vương gia, Khương gia cũng bị liên lụy theo.”
Sắc mặt phụ thân càng trầm hơn.
“Cho nên khoảng thời gian này, con hãy ngoan ngoãn theo tỷ tỷ con học quy củ.”
Ta suýt cười thành tiếng.
Lại tới nữa.
Kiếp trước cũng như vậy.
Từ khi Đông cung ban hôn đến trước khi vào phủ, trong nhà ngày ngày bắt ta theo Khương Lệnh Nghi học quy củ.
Học nàng hành lễ thế nào, nói chuyện thế nào, cười không lộ răng thế nào, làm sao để nam nhân cảm thấy chững chạc đáng dựa vào.
Nhưng ban đầu Tạ Thừa Chiêu thích sự tươi tắn của ta, sau này lại chê ta không đủ đoan trang.
Ta học tới học lui, chỉ học được cách khiến bản thân bên nào cũng chẳng ra người.
Lần này, ta không học.
Ta hành lễ nói:
“Phụ thân, ngày mai nữ nhi muốn đến ở viện cũ của mẫu thân mấy ngày.”
Phụ thân nhíu mày.
Mẹ ruột của ta là thiếp thất, mất sớm.
Viện cũ bà để lại nằm ở phía tây Khương gia, gần chuồng ngựa, bình thường rất ít người qua lại.
“Lúc này con đến nơi đó làm gì?”
“Tĩnh tâm.”
Đích mẫu lập tức nói:
“Hôn sự sắp đến, con nên ở lại chính viện học lễ.”
Ta ngẩng đầu.
“Hôm nay vương gia nói, ngài ấy nhìn trúng tay nữ nhi ổn.”
“Nếu nữ nhi học đến mức không còn giống chính mình, sau khi vào vương phủ ngược lại sẽ hỏng việc.”
Phụ thân bị chặn họng.
Ba chữ Cửu vương gia bây giờ dùng tốt hơn bất cứ lý do nào.
Ông im lặng một lát, cuối cùng phất tay.
“Đi đi.”
“Đừng gây chuyện.”
Khương Lệnh Nghi tiễn ta ra khỏi thư phòng.
Đi đến dưới hành lang, cuối cùng nàng hạ giọng nói:
“Khương Minh Đường, muội đắc ý không được bao lâu đâu.”
Ta nhìn nàng.
Sự đoan trang trong mắt nàng biến mất sạch, chỉ còn lại lạnh lẽo.
“Người như Cửu vương gia cưới muội chẳng qua là nhất thời nổi hứng.”
“Muội tưởng mình có thể mạnh hơn ta sao?”
Ta cười một cái.
“Sao tỷ tỷ cứ luôn muốn so với ta?”
“Hôm nay rõ ràng là thái tử chọn phi mà.”
Sắc mặt nàng đột nhiên trắng bệch.
Ta tiếp tục nói:
“Tỷ tỷ bách phát bách trúng, nhưng thái tử điện hạ lại không mở miệng.”
“Đó không phải lỗi của ta.”
Nàng giơ tay định đánh ta.
Cổ tay vừa nâng lên, ngoài tường viện bỗng truyền đến một tiếng ho khẽ.
Tên thị vệ bên cạnh Tạ Hàn Châu không biết đã đứng ngoài cửa thùy hoa từ khi nào.
Hắn mặt không cảm xúc nói:
“Khương đại cô nương.”
“Vương gia lệnh thuộc hạ đến hỏi, sau khi Khương nhị cô nương nhận thẻ gỗ mun rồi, dùng có thuận tay không.”
Tay Khương Lệnh Nghi cứng giữa không trung.
Ta chậm rãi nhìn về phía tên thị vệ kia.
Hắn cúi đầu hành lễ.
“Thuộc hạ là Trường Nghiễn.”
Mí mắt ta giật một cái.
Cái tên này thật sự không may mắn.
Cũng may không phải ta đặt.
Trường Nghiễn nói thêm:
“Vương gia còn nói, nếu Khương gia không có ai dạy cô nương ném thẻ, ngày mai ngài ấy sẽ đích thân đến dạy.”
Mặt Khương Lệnh Nghi trắng bệch hẳn.
Ta nhịn cười.
“Phiền chuyển lời với vương gia.”
“Thẻ rất thuận tay.”
“Không cần đích thân đến.”
Trường Nghiễn nghiêm túc gật đầu.
“Thuộc hạ sẽ chuyển lời.”
“Nhưng vương gia có nghe hay không, thuộc hạ không làm chủ được.”
03
Ngày hôm sau, Tạ Hàn Châu thật sự đến Khương gia.
Phụ thân ra tận cổng lớn nghênh đón, nụ cười trên mặt như bị dao kề cổ ép ra.
Cửu vương gia dẫn theo hai thị vệ, phía sau còn có một chiếc xe nhỏ.
Trên xe đặt một chiếc bình đồng, mấy hộp thẻ trúc, còn có một tấm bia cũ.
Trên dưới Khương gia đều kinh động.
Đích mẫu vội sai người thu dọn hoa sảnh.
Tạ Hàn Châu lại nói:
“Không cần.”
“Bản vương đến sân luyện.”
Sân luyện nhỏ của Khương gia nhiều năm không dùng, chỉ là nơi hồi nhỏ ta lén luyện ném thẻ và bắn cung.
Sau này Khương Lệnh Nghi chê ta trông hoang dã trước mặt nữ quyến, phụ thân liền không cho ta đến nữa.
Bây giờ chỉ một câu của Tạ Hàn Châu, sân luyện phủ bụi được hạ nhân vội vàng quét dọn.
Khi ta đến, hắn đã đứng giữa sân.
Thường phục màu huyền, cổ tay áo buộc gọn, trong tay cầm mũi thẻ gỗ mun hôm qua.
Thấy ta đến, hắn ném thẻ cho ta.
Ta đón lấy.
“Vương gia thật sự muốn dạy thần nữ ném thẻ?”
Hắn nhìn ta.
“Ngươi cần bản vương dạy?”
Ta dừng lại một chút.
“Cần.”
Hắn nhướng mày.
Ta nói:
“Nếu vương gia không dạy, trên dưới Khương gia đều sẽ đoán bản lĩnh của ta từ đâu mà có.”
“Bây giờ vương gia dạy rồi, ngày sau ta biết gì cũng đều là do vương gia dạy tốt.”
Tạ Hàn Châu nhìn ta một lát, bỗng khẽ cười một tiếng.
“Khương Minh Đường, ngươi đúng là biết mượn da hổ.”
Ta cầm thẻ.
“Da của vương gia, thần nữ không dám mượn.”
Thần sắc hắn khựng lại.
Trường Nghiễn đứng bên cạnh không nhịn được, ho một tiếng.
Tạ Hàn Châu lạnh nhạt liếc sang.
Trường Nghiễn lập tức đứng thẳng.
“Thuộc hạ không nghe thấy gì cả.”
Vành tai ta nóng lên.
Tạ Hàn Châu lại như không cảm thấy câu này có gì không ổn, đi đến bên bình đồng, giơ tay chỉnh vị trí bình.
“Đến.”
Ta ném một mũi.
Vào bình.
Mũi thứ hai.
Sượt tai bình.
Mũi thứ ba.
Lệch nửa tấc.
Giống hệt hôm qua.
Đám hạ nhân lén nhìn bên sân đều trợn to mắt.
Tạ Hàn Châu đi đến, trực tiếp nắm lấy cổ tay ta.
Cơ thể ta cứng đờ.