Chương 9 - Khi Mèo Hoa Biến Hình
Thân hình hắn cao thẳng như trúc.
Khi ta vừa định cất bước, hắn bỗng xoay người, nâng tay, một luồng lực dịu dàng mà bất khả kháng đẩy ta văng ra khỏi giới hạn.
Ta loạng choạng lùi mấy bước, hoàn toàn rời khỏi ranh giới.
Ngẩng lên, đối diện với ánh mắt hắn bỗng trở nên xa vời.
“Hãy về đi.”
Giọng hắn bình thản, chẳng lộ chút tình cảm, “Bộ dạng miễn cưỡng như thế, ta nhìn cũng chán.”
Ta há miệng, muốn nói gì, nhưng bị hắn cắt lời.
“Không cần nói nữa.”
Hắn nghiêng mặt, tránh ánh mắt ta, thanh âm dứt khoát:
“Tống Dung, duyên phận của chúng ta, hai mươi năm trước đã đoạn tuyệt.”
“Năm xưa ngươi cứu ta một mạng, nay ta trả lại, từ đây chúng ta hai không còn nợ nần.”
Hắn dừng lại, từng chữ như băng lạnh:
“Từ nay, chớ đến nữa. Yêu giới không chào đón ngươi, ta… cũng không muốn gặp lại ngươi.”
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn — đôi môi mím chặt, ngón tay khẽ run, gương mặt làm ra vẻ lạnh lùng.
Chỉ một thoáng, ta hiểu rõ tất cả.
Hắn không phải hận, không phải chán ghét.
Hắn chỉ là… đang thành toàn cho ta.
Dùng cách tuyệt tình này, cắt đứt mọi do dự ràng buộc, đẩy ta trở về với nhân gian.
Ta nhìn hắn, nghẹn ngào, chẳng thốt nổi lời nào.
Sau cùng, ta nâng vạt váy, hướng về hắn — hướng về con yêu miêu miệng cứng lòng mềm ấy — trịnh trọng dập đầu.
Trán chạm đất lạnh, mang theo tất cả cảm kích cùng lời từ biệt.
Khi ta ngẩng đầu, bên kia bia giới đã trống không.
Chỉ còn mây mù lượn lờ, và bóng Trường Sinh thụ lặng lẽ đứng đó.
Hắn… đã đi rồi.
Ta gắng gượng đứng lên, ngoái nhìn lần cuối nơi sâu trong mây khói, rồi quả quyết xoay người.
Không xa, dưới gốc cổ thụ, Trần Đình vẫn đứng đó.
Thấy ta một mình bước ra, đôi mắt chàng bỗng sáng rực, loạng choạng chạy đến.
“A Dung!”
Ta chẳng kìm được nữa, dốc sức lao về phía chàng.
Chàng mở rộng vòng tay, ôm chặt lấy ta.
Trong vòng tay ấm áp rắn rỏi ấy, mang theo khí tức quen thuộc, bình yên.
Lập tức quét tan mọi lạnh lẽo cô tịch nơi biên giới Yêu giới.
12
Ta cùng Trần Đình trở lại Tân Ngô hương.
Lại bắt đầu những ngày bình dị mà hạnh phúc.
Thân thể chàng ngày một khá hơn, chẳng còn dáng vẻ héo khô nơi giường bệnh.
Chàng có thể đến tư thục trong thôn dạy học.
Mỗi buổi hoàng hôn, chàng trong ánh tà dương mà về, trên vai khoác túi vải đựng sách, trong tay khi thì một con cá tươi, khi thì vài món rau quả theo mùa.
“Nương tử, ta về rồi.”
Chàng đẩy cửa viện, giọng chứa mệt nhọc sau một ngày lao động, song nhiều hơn cả là sự yên ổn thoả mãn.
Ta từ bếp ló đầu ra:
“Cơm sắp xong, rửa tay rồi ăn thôi.”
Chàng đặt đồ xuống, chẳng vội rửa.
Luôn ghé vào bếp một vòng, xem ta nấu món gì.
Đôi khi từ phía sau ôm lấy eo ta, cằm khẽ tựa trên mái tóc đã lốm đốm bạc, hít mùi hương trong nồi, khe khẽ thốt:
“Thơm quá.”
Cơm nước xong, trời chưa tối hẳn.
Chàng bắc thang dưới tán lê đã xanh tươi um tùm.
“Năm nay, nhất định phải bù lại rượu lê hoa.”
Giọng chàng nghiêm túc, như thể thực hiện một lời hứa trọng đại.
Chàng cẩn trọng leo lên, tuy chẳng còn nhanh nhẹn như thuở trẻ, nhưng động tác lại chắc chắn.
Ta đứng dưới giữ thang, ngẩng đầu nhìn chàng chọn từng đoá lê hoa nở rộ, khẽ khàng hái xuống.
Nắng chiều xuyên qua kẽ lá, loang loáng phủ lên thân ảnh gầy gò kia, tạo thành vệt sáng lấp lánh.
Một bóng đen linh hoạt thoắt nhảy lên tường.
Là con mèo hoa ấy.
Nó ngồi chồm hổm trên tường, nghiêng đầu, đôi mắt xanh biếc sáng long lanh, hiếu kỳ nhìn chúng ta.
Trần Đình cũng thấy, mỉm cười vẫy tay:
“Tiểu tử, lại là ngươi sao.”
Mèo chẳng hề sợ hãi, khẽ nhún chân, nhẹ nhàng đáp xuống sân.
Nó vòng quanh gốc lê vài vòng, rồi thẳng hướng đi về phía ta.
Nó đi đến bên chân ta, chẳng còn như xưa vội vàng lẩn tránh,
mà nhẹ nhàng dùng chiếc đầu lông mềm mại, dè dặt cọ vào ống quần ta.
Trong cổ họng vang lên tiếng “grừ grừ” thoả mãn.
Lòng ta mềm nhũn, bèn ngồi xổm xuống, cẩn trọng đưa tay khẽ chạm sau tai nó.
Nó chẳng trốn tránh, ngược lại còn ngẩng đầu, càng cọ sát thân mật.
Đôi mắt xanh biếc vốn thường lộ vẻ cảnh giác xa cách, giờ chỉ còn sự thả lỏng cùng đôi chút làm nũng.
Trần Đình từ trên thang bước xuống, mỉm cười:
“Xem ra lần này nó nhất định muốn ở lại rồi.”
“Ừ,” ta khẽ vuốt dọc tấm lưng ấm áp mềm mại của mèo con,
“Can đảm hơn nhiều, chẳng còn sợ người nữa.
Có lẽ nó thấy nhà ta tốt, chẳng nỡ rời đi.”
Trần Đình nhìn nó, lại ngắm ta, nói:
“Nếu nó chịu ở lại, ấy là duyên phận, thì ta nuôi thôi. Trong nhà cũng thêm phần sinh khí.”
Ta gật đầu, cúi mắt nhìn mèo nhỏ đã cuộn mình ngủ say bên chân, lòng ngập tràn thứ ấm áp bình dị.
“Đặt tên cho nó đi.”
“Vậy gọi là Tiểu Ly nhé.”
13
Trần Đình đi vào mùa xuân năm sáu mươi bảy tuổi.
Là vì cứu một đứa trẻ nghịch ngợm rơi xuống sông.
Nước chảy xiết, chàng dốc sức đẩy đứa bé lên bờ, còn mình kiệt lực, bị cuốn trôi vào dòng nước lạnh.
Người ta tìm thấy chàng nơi bãi cát hạ lưu, gương mặt trắng bệch, như chỉ là đang ngủ.