Chương 6 - Khi Livestream Nổ Tung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vẽ cảnh cố ý ném bóng trúng chân cô ấy để có cớ bắt chuyện.

Vẽ ngày tốt nghiệp, anh ấy chặn cửa lớp, đỏ cả vành tai, dữ dằn hỏi: “Này, Lâm Vãn, cậu định thi trường nào?”

Cô ấy lí nhí nói tên một trường phía Bắc.

Anh ấy sững người một chút, rồi hếch cằm, vẻ mặt ngạo nghễ: “Trùng hợp ghê. Tôi cũng định tới cái nơi khỉ ho cò gáy đó. Sau này… bảo kê cho cậu?”

Nét vẽ ấm áp, chữa lành, mang theo vị ngọt bỡ ngỡ và chua dịu của tuổi thanh xuân.

Đâm trúng tim vô số người.

“Aaaaaa ngọt chết tôi rồi! Đây chính là thanh mai trúc mã đúng không?!”

“Ảnh đế cấp ba mà như thế này thì đúng là theo đuổi chết đi sống lại luôn!”

“Hu hu hu ghen tị với bạn học Lâm Được một người như vậy yêu bao nhiêu năm trời!”

“Tình yêu vốn nên là thế này. Không cần ánh hào quang, chỉ cần chân thành vụng về.”

“Tác giả ơi mau ra chap mới đi! Không đủ đọc đâu!!”

Truyện tranh gây bão.

Thậm chí còn kéo theo siêu thoại CP “Giang Lâm × Lâm Vãn” được lập hẳn hoi.

Những fan từng gào mồm “thoát fan”, nhiều người lặng lẽ quay lại, trở thành CP fan.

“Tuy phòng sập thật, nhưng sập ra cái móng! Mà còn là bê tông cốt thép! Chắc hơn nhiều!”

“Trước thích là ảnh đế thần thánh. Giờ mê là người chồng thật sự — biết yêu vợ, biết gánh nợ. Mùi thơm khác hẳn!”

“Ảnh đế chuyển nghề thành ‘đạo diễn cá khô’? Cái sự đối lập này tôi mê quá trời!”

“Đợi ‘Đạo diễn Giang’ ra mắt phim đầu tay nha! Nhớ để ‘Họa sĩ Lâm vẽ poster!”

Dư luận đảo chiều hoàn toàn.

Từ “phòng sập bị chế giễu” thành “toàn dân ăn kẹo đường”.

Tôi và Giang Lâm bằng một cách không ai ngờ tới, đã đứng dậy từ đống tro tàn.

Cuộc sống vẫn còn chật vật.

Khoản đền hợp đồng khổng lồ như thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu.

Giang Lâm từ chối toàn bộ lời mời thương mại, chôn mình trong phòng làm việc, đọc sách đạo diễn, tua đi tua lại những phim điện ảnh kinh điển để học cách dựng phim.

Còn tôi thì điên cuồng nhận đơn vẽ, tiết kiệm từng đồng.

Chúng tôi rất ít khi ra ngoài.

Giống như hai con thú ngủ đông, canh giữ cái tổ nhỏ — ấm áp, bình dị của mình.

Thỉnh thoảng, tôi sẽ vẽ lại dáng anh cau mày đọc sách khuya.

Vẽ bóng lưng anh chăm chú kéo khung hình trên màn hình chiếu.

Vẽ cả cảnh anh mệt quá, ôm kịch bản ngủ quên trên ghế sô-pha.

Người trong tranh không còn là ảnh đế xa vời không thể chạm.

Mà là chồng tôi.

Một người đàn ông đang cố gắng vượt lên từ đống đổ nát, tìm con đường mới.

Chân thực, mệt mỏi, nhưng ngập tràn sức mạnh.

Tối hôm đó.

Tôi đang gấp rút hoàn thành nốt bộ tranh thương mại.

Chuông cửa vang lên.

Rất bất ngờ.

Tôi và Giang Lâm đồng thời ngẩng đầu, cảnh giác nhìn nhau.

Từ sau vụ bị fan cuồng lần ra địa chỉ, chúng tôi đã đổi sang loại khóa vân tay cao cấp — rất ít người biết chỗ ở này.

Ai có thể đến đây?

Giang Lâm ra hiệu cho tôi đừng nhúc nhích, anh đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến cửa, nhìn qua mắt thần.

Vài giây sau.

Bờ vai anh thả lỏng, mang theo một tia bất ngờ, mở cửa.

Ngoài cửa là một người đàn ông trung niên, mặc áo khoác cashmere màu xám đậm, khí chất nho nhã.

Phía sau ông là một thanh niên trẻ mang vẻ trợ lý, tay xách cặp công văn.

“Vương đạo?” Giọng Giang Lâm mang theo ngạc nhiên rõ rệt, và cả một chút kính trọng không dễ phát hiện.

Vương Trấn Sơn.

Đạo diễn điện ảnh hàng đầu trong nước, từng đoạt giải quốc tế, là một đại sư thực thụ.

Cũng là người đã từng hợp tác, chỉ dạy Giang Lâm lúc mới vào nghề.

“Tiểu Giang, không mời tôi vào ngồi sao?” Đạo diễn Vương mỉm cười hiền hòa, ánh mắt lướt qua Giang Lâm nhìn về phía tôi, gật đầu nhẹ, “Đây chắc là Tiểu Lâm?”

“Chào đạo diễn Vương! Mời vào trong ạ!” Tôi vội đặt bút vẽ xuống, có phần luống cuống đi ra đón.

Đạo diễn bước vào, ánh mắt nhìn quanh căn phòng khách giản dị nhưng ấm cúng (chất đầy bản vẽ của tôi và sách điện ảnh của Giang Lâm cuối cùng dừng lại ở bức ký họa mới vẽ — cảnh Giang Lâm ôm kịch bản ngủ gật trên sô-pha — treo trên tường.

“Vẽ đẹp lắm.” Ông gật đầu khen, nhìn tôi, “Có linh khí.”

Tôi đỏ mặt: “Đạo diễn quá khen rồi ạ.”

Giang Lâm mời ông ngồi lên chiếc ghế đơn duy nhất còn coi được.

Tôi và Giang Lâm cùng ngồi trên sô-pha cũ đối diện — cả hai đều hồi hộp thấy rõ.

Đạo diễn đích thân đến nhà?

Ngay giữa thời điểm nhạy cảm này?

“Nghe nói, cậu muốn chuyển sang làm đạo diễn?” Đạo diễn Vương không vòng vo, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Giang Lâm.

Giang Lâm ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định: “Dạ, đúng vậy. Con đang học.”

“Học tới đâu rồi?” Ông nâng ly trà tôi vừa pha (loại trà ngon nhất tôi có), nhấp một ngụm.

“Chỉ mới biết bề nổi.” Giang Lâm đáp rất thật, “Mới bắt đầu, còn rất dài.”

“Ừm.” Đạo diễn đặt tách xuống, nhìn anh mấy giây như đang soi xét một viên ngọc thô.

“Cậu có ý tưởng kịch bản gì chưa?”

Giang Lâm im lặng một lúc.

Rồi từ chồng sách cạnh bàn, anh rút ra một cuốn sổ dày, bìa đã sờn mép.

Mở ra.

Bên trong là đầy những ghi chú viết tay và phác thảo phân cảnh.

Anh hai tay dâng lên.

“Có một ý tưởng… chưa chín lắm. Về cuộc đấu tranh và sự cứu rỗi của người nhỏ bé. Có hơi mang màu sắc tự truyện Anh nói không lớn, nhưng từng chữ nặng như đá.

Đạo diễn nhận lấy cuốn sổ, không nói gì, lật từng trang một, rất chăm chú.

Phòng khách yên tĩnh.

Chỉ có tiếng lật giấy sột soạt.

Tôi và Giang Lâm nín thở nhìn nét mặt đạo diễn.

Ông xem rất chậm.

Lúc thì cau mày, lúc lại khẽ gật đầu.

Thời gian trôi qua từng phút.

Tựa như trăm năm.

Cuối cùng, ông gập sổ lại.

Ngước lên nhìn Giang Lâm.

Ánh mắt phức tạp.

Có xem xét, có truy xét, rồi hóa thành một nụ cười nhẹ mang theo kỳ vọng.

“Ý tưởng còn non.”

Giang Lâm hơi cụp mắt.

“Nhưng,” ông chuyển giọng, nhấn mạnh, “Xương cứng đấy.”

Ông đứng dậy, đưa lại sổ.

“Trong tay tôi có một dự án.” Ông nhìn thẳng vào mắt Giang Lâm giọng bình thản mà đầy trọng lượng, “Thiếu một phó đạo diễn. Việc cực, tiền không nhiều, phải học từ đầu.”

“Có muốn không?”

Tôi và Giang Lâm ngẩn người.

Phó đạo diễn?

Cho Vương Trấn Sơn làm phó đạo diễn?

Trời ơi đây là cơ hội mà hàng trăm đạo diễn trẻ đạp nhau tranh giành còn không có!

Cổ họng Giang Lâm trượt một cái thật mạnh.

Anh bật dậy — quá nhanh, còn làm ngã luôn cái ghế sau lưng, “cạch” một tiếng to.

Anh chẳng màng.

Chỉ đứng thẳng người, như một cây tùng vừa gượng dậy giữa bão tuyết.

Ánh mắt rực cháy, giọng vì kích động mà run nhẹ:

“Muốn!”

“Đạo diễn Vương, con muốn!”

Đạo diễn thấy được ánh lửa trong mắt anh, gật đầu hài lòng.

“Tốt.”

“Thứ hai tới studio báo danh.”

Ông quay người, cùng trợ lý đi đến cửa.

Tay chạm vào tay nắm cửa, ông dừng lại, không quay đầu, nhưng giọng nói vang lên rõ ràng:

“Tiểu Giang.”

“Nhà sập thì đã sao.”

“Đáng sợ là… người cũng sập theo.”

“Chỉ cần xương chưa gãy, lưng chưa cong.”

“Trên đống hoang tàn… vẫn có thể xây lại tòa nhà mới.”

Cạch.

Cửa khép lại.

Chỉ còn tôi và Giang Lâm đứng giữa phòng khách.

Nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ.

Chiếu lên những hạt bụi đang bay.

Và chiếu sáng đôi mắt của Giang Lâm — nơi ánh lửa mang tên hy vọng và khát vọng bùng cháy trở lại.

Anh quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt chạm nhau.

Sự kích động và vui mừng không cần nói thành lời.

Tôi nhào tới, ôm chầm lấy cổ anh.

“Giang Lâm Tuyệt quá đi!”

Anh ôm tôi xoay vòng một cái, tiếng cười trầm thấp vang lên khắp phòng khách nhỏ.

“Vãn Vãn.”

“Nền móng mới của tụi mình…”

“Có vẻ… đặt xuống rồi đấy.”

9

Giang Lâm bắt đầu sự nghiệp làm trợ lý đạo diễn cho đạo diễn Vương Trấn Sơn.

Theo lời anh nói, đó là từ “thiên đường rơi xuống địa ngục”, rồi “leo từng tầng từ địa ngục thứ mười tám lên lại”.

Mệt.

Thật sự rất mệt.

Đạo diễn Vương nổi tiếng là “bạo quân phim trường”, yêu cầu khắt khe đến mức biến thái.

Giang Lâm — người từng là ảnh đế — dưới tay ông không hề được ưu ái chút nào, thậm chí còn bị “chăm sóc đặc biệt”.

Bắt đầu học từ công việc ghi chép hiện trường cơ bản nhất, canh bảng thông báo, gõ bảng, ghi lại số lần quay, điều phối các bộ phận trong trường quay…

Chuyện nhỏ nhặt nào cũng phải lo, vừa vụn vặt vừa mệt người.

Thường phải đến phim trường từ trước khi trời sáng, đến tận khuya mới lê bước chân nặng như đeo chì trở về.

Có lúc đoàn quay đêm liên tục, anh ngủ luôn trên giường gấp ở phim trường.

Thân thể gầy đi thấy rõ.

Đôi tay từng được chăm sóc kỹ lưỡng giờ đã chai sạn, còn bị trầy xước vài chỗ do khuân thiết bị.

Nhưng ánh sáng trong mắt anh, lại ngày một rực rỡ hơn.

Như một khối sắt thô bị tôi luyện liên tục, qua rèn đúc, từng chút hiện rõ bộ khung thép cứng cỏi bên trong.

Anh không còn nhắc đến ánh hào quang xưa nữa.

Mở miệng ra là “ống kính”, “điều phối”, “chiều sâu diễn xuất của diễn viên”.

Giống như một miếng bọt biển tham lam điên cuồng hấp thụ mọi kiến thức về đạo diễn.

Tôi ở nhà, tiếp tục sự nghiệp “kiếm tiền”.

Tập tranh minh họa “Một bát nhân gian khói lửa” chính thức phát hành, doanh số ngoài mong đợi. Nhà xuất bản đã tái bản ba lần.

Truyện tranh nhỏ “Bạn học Giang & bạn học Lâm vẫn tiếp tục hot, thậm chí đã đàm phán xong bản quyền chuyển thể hoạt hình.

Các đơn hàng thương mại trên Weibo có giá ổn định, đủ lo sinh hoạt cho ngôi nhà nhỏ của chúng tôi và… từ từ trả món nợ khổng lồ ấy.

Cuộc sống vẫn còn đạm bạc.

Nhưng đã có mục tiêu để theo đuổi.

Giống như đang đi trong đường hầm tối tăm, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường.

Chúng tôi rất ít khi nhắc lại chuyện “phòng sập”.

Nó như một vết sẹo dữ tợn, khắc trên đời sống của cả hai.

Từng đau, từng chảy máu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)