Chương 4 - Khi Hoàng Tử Trở Về
“Tiểu Hoa, ta cũng là con người, ta cũng biết sợ.
“Đương nhiên cũng biết khóc, cũng biết đau.”
Thấy chàng nghiêm túc, ta không dám cười chàng nữa.
“Ta biết, chỉ là chàng có chuyện quan trọng hơn phải làm.
“Trong lòng chàng chứa cả thiên hạ, chàng có hoài bão của mình. Vì điều đó, dù phải trả bằng tính mạng chàng cũng không quan tâm, mất đi ta cũng chẳng đáng tiếc.
“Ta đều hiểu.
“Ta đã khỏe rồi, chàng không cần lo. Ta sẽ sống thật tốt.
“Đi làm chuyện chàng nên làm đi. Ta cũng nên nghĩ xem mình nên làm gì, mình có thể làm được gì.”
Ngày hôm qua không thể giữ lại.
Nhưng ta vẫn còn hôm nay và ngày mai.
14
Người nắm giữ đại quân Tây Bắc là cữu cữu ruột của Ân Ly, Sở tướng quân.
Đến nơi này, Ân Ly trở nên vô cùng bận rộn.
Ta thường phải rất lâu mới gặp chàng một lần.
Mỗi lần gặp, chàng đều phong trần mệt mỏi, phần lớn trên người còn mang thương tích.
Chiến tranh bắt đầu, bầu không khí trong vương phủ vô cùng nặng nề.
n Ly mặt mày ủ rũ, tâm sự nặng nề.
Tam hoàng tử dẫn quân nghênh chiến với địch quốc.
Đánh mấy trận thua mấy trận, bệ hạ phải cắt thành.
Hắn là hoàng tử nên bình an vô sự trở về kinh.
Những thương binh kia lại bị nhẫn tâm bỏ lại.
Sở đại nhân thu nhận bọn họ, tránh được một trận binh biến.
Những thương binh quân doanh không chứa nổi được khiêng vào vương phủ.
Việc ta có thể làm chỉ là không ngừng luộc rồi phơi những dải vải dùng để băng bó.
Đứng trước từng sinh mạng trẻ trung đang dần mất đi.
Tình yêu nam nữ bỗng trở nên nhỏ bé biết bao.
Sinh mạng quý giá đến vậy.
15
Sở đại nhân có hai con trai một con gái, đều là võ tướng, cũng đều biết y thuật quân y.
Ta tìm Sở Yên.
“Huyện chúa, ta có thể giúp người làm việc vặt không?”
Nàng đang ngồi dưới đèn đọc y thư, không ngẩng đầu, chỉ đáp một tiếng được.
Từ hôm đó, ta theo sau ba huynh muội bọn họ hỗ trợ.
Một thương binh mới được đưa tới vì chậm trễ chữa trị, ruột đã lòi ra ngoài.
Thiếu niên mặt trắng bệch nắm lấy tay Sở Đàn, đau đến rơi nước mắt.
“Tướng quân, ta nhớ mẫu thân.”
Sở Yên và Sở Hoài đã thấy quá nhiều, sớm quen rồi.
Chỉ có ta vẫn đau lòng theo.
Ta xót xa đưa nước muối cho Sở Đàn, Sở Đàn nói với thiếu niên:
“Ngươi sẽ không chết. Chờ ngươi khỏe, ta sẽ đưa ngươi về nhà gặp mẫu thân.”
Sở Yên đưa vải cho cậu ta cắn.
Sau khi dùng nước muối rửa vết thương, ta đưa sợi chỉ vỏ dâu đã xỏ kim sẵn cho Sở Đàn.
Chàng khâu rất nghiêm túc, mắt không chớp, ta cẩn thận lau mồ hôi cho chàng.
Sau khi xong việc.
Sở Đàn mệt mỏi đặt hai tay vào chậu nước nóng ta đã chuẩn bị.
Giống như lần đầu tiên nghiêm túc nhìn ta.
“Nàng tên Tiểu Hoa?”
“Ta tên Ân Yểu.”
Chàng ngáp một cái.
“Tiểu Hoa, sau này nàng theo ta học y đi.
“Nàng không la hét lung tung, biết nhìn sắc mặt, tay cũng vững, nghe hiểu tiếng người, rất tốt.”
Sở Yên cười vỗ vai ta, đưa ta hai cái màn thầu.
“Tiểu Hoa, ngày tháng tốt đẹp của nàng chấm dứt rồi.”
Sao lại chấm dứt nữa?
Rất nhanh ta đã biết.
Buổi chiều lại có mấy thương binh bị thương nặng được đưa tới.
Sở Đàn nói với ta:
“Những gì ta làm buổi sáng nàng đều nhìn thấy rồi. Bây giờ người quá nhiều, ta không rảnh tay, hai người này giao cho nàng băng bó và khâu vết thương.
“Tiểu Hoa, dưới tay nàng là con của hai người mẹ. Tay nàng run một cái, hai người mẹ sẽ mất con.
“Cho nên chỉ được phép thành công.”
Ta kinh hãi.
“Chàng điên rồi sao? Đây là mạng người, ta không dám lấy ra đùa!”
Sở Đàn mặt không biểu cảm.
“Thương binh nhiều, quân y ít, đều là ngựa chết chữa thành ngựa sống, không còn lựa chọn.
“Nàng chậm thêm một khắc, khả năng sống của bọn họ lại ít đi một phần.”
Ta chỉ có thể cắn răng làm.
n Ly tới từ lúc nào, ta không biết.
Trong mắt ta chỉ còn vết thương trước mặt.
Làm xong, ta mệt rã rời.
Lúc ấy mới phát hiện người đưa đồ và lau mồ hôi cho ta là Ân Ly.
“Sao chàng lại tới đây? Quân đội huấn luyện thế nào rồi?”
Chàng né không đáp, chỉ nói rất tốt.
Sau đó vui vẻ, đầy vẻ tự hào mà khen ta.
“Tiểu Hoa, nàng giỏi thật!”
Ta và chàng đều đã gầy đi rất nhiều.
Sau khi chàng đi, Sở Đàn cũng khen ta.
“Ép một chút là làm được.
“Tiểu Hoa, nàng lợi hại thật.”
Khiến người ta muốn tức cũng không tức nổi, chỉ còn niềm vui sống sót sau tai nạn.
Ta hỏi Sở Đàn xin y thư.
“Ban đêm ta có thể tranh thủ đọc.”
Chàng nói:
“Chờ thêm ít ngày đi, tình hình hiện tại nghiêm trọng, ban đêm nàng cứ ngủ cho tốt.
“Đọc nhiều sách đến đâu cũng không bằng đi theo học trực tiếp.
“Mấy tình trạng chúng ta chủ yếu phải ứng phó đều cần luyện tay không ngừng.”
Chàng sai người mang cho ta hơn mười cân da lợn.
“Nàng đem về từ từ luyện khâu đi.”
“……”
16
Lần tiếp theo gặp Ân Ly.
Đã là nửa năm sau.
Chàng đến lúc nửa đêm, ta vẫn đang ngồi luyện khâu trên miếng da lợn trước mặt.
Chàng đen đi rất nhiều.
Trong mắt lại có ý cười.
“Nàng trông rất tốt.”
Ta cười.
“Quả thật rất tốt.
“Trước sống chết, mọi chuyện đều là chuyện nhỏ. Sống được mới là chuyện lớn bằng trời.
“Ta có quá nhiều việc có thể làm. Trước kia chỉ hận ngày tháng quá dài, không có chuyện gì làm.