Chương 2 - Khi Dòng Đời Rẽ Ngã
“Thưa Giáo sư, em chấp nhận lời mời, gia nhập đội ngũ ở nước ngoài của thầy.”
Giáo sư gần như trả lời ngay lập tức, giọng điệu mang theo sự phấn khích:
“Tuyệt quá! Chào mừng em gia nhập! Vé máy bay thầy đã đặt cho em vào tuần sau rồi, em tranh thủ sắp xếp ổn thỏa chuyện trong nước nhé.”
Khoảnh khắc nhận được tin nhắn, nhịp tim tôi đột nhiên bình ổn trở lại.
3
Ngồi bên giường A Thanh, nhìn đôi lông mày vẫn nhíu chặt trong giấc ngủ của con, ký ức bỗng như thủy triều ùa về.
Hôn lễ của tôi và Trang Đàm Tự tổ chức rất đơn giản.
Lúc đó anh ta vừa tốt nghiệp Tiến sĩ, tôi vẫn đang học, tiền tiết kiệm của hai đứa cộng lại không đủ trả tiền đặt cọc một căn nhà.
Chúng tôi thuê một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ gần trường, mời vài người bạn học thân thiết, đặt ba bàn tiệc ở nhà hàng.
Anh ta mặc một bộ vest đi thuê, thắt cà vạt mãi không xong, là tôi thắt giúp anh ta.
Lúc đó anh ta nắm tay tôi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
“Lan Lan, đời này điều anh khao khát nhất chính là một mái ấm.”
“Hồi nhỏ bố mẹ ly hôn, chẳng ai quan tâm anh, lễ Tết đều lủi thủi một mình, nên anh thề, sau này nhất định phải cho con của anh mọi thứ tốt nhất.”
Hốc mắt anh ta đỏ hoe, giọng hơi khàn.
“Cảm ơn em đã đồng ý gả cho anh. Cảm ơn em đã cho anh một gia đình.”
“Vợ à, anh yêu em.”
Tối hôm đó, vòng bạn bè trên mạng xã hội ngập tràn ảnh chúng tôi uống rượu giao bôi trong tiệc cưới.
Trong trường, ai cũng lấy chúng tôi làm hình mẫu tình yêu.
“Tình yêu vườn trường đơm hoa kết trái, đây mới là dáng vẻ nên có của tình yêu.”
Lúc đó tôi cũng nghĩ, đây chính là một cái kết có hậu rồi.
Hoàng tử và công chúa từ nay sẽ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Nhưng hiện thực không phải truyện cổ tích.
Anh ta đã biến thành một người khác ở những nơi tôi không hề hay biết từ lâu.
Hoặc có thể, anh ta vốn luôn là loại người như vậy, chỉ là tôi chưa bao giờ nhìn rõ anh ta mà thôi.
Vài ngày sau, tôi gửi email cho giáo sư, xác nhận lịch trình xuất ngoại.
Tôi cũng đã liên hệ với luật sư, hẹn thời gian để bàn về thỏa thuận ly hôn.
Nhưng điện thoại bỗng nhận được cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm của A Thanh.
“Chị Nguyễn, chị có thể đến trường một chuyến được không? Trang Thanh em ấy… xảy ra chút chuyện.”
Lúc tôi chạy đến trường, A Thanh đang nằm trên giường ở phòng y tế.
Đồng phục bị xé rách tả tơi, trên mặt đầy máu.
Cánh tay trái của thằng bé buông thõng ở một góc độ mất tự nhiên, bác sĩ trường nói là bị gãy xương.
“Có chuyện gì vậy?” Giọng tôi run lên.
Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi một cái, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn là một học sinh đứng bên cạnh nhỏ giọng nói ra:
“Hôm nay Trang Thanh quay lại để dọn đồ, chẳng phải mấy hôm trước cậu ấy nói sắp chuyển trường sao? Rồi mấy đứa hay đánh cậu ấy lúc trước lại chặn cậu ấy lại…”
“Bọn nó bảo bố cậu ấy đã nhận của bố mẹ chúng nó năm vạn tệ rồi, sau này bọn nó muốn đánh thế nào thì đánh, bố cậu ấy sẽ không quản nữa.”
Đầu tôi “ong” lên một tiếng.
“Năm vạn tệ gì cơ?”
Giáo viên chủ nhiệm thở dài, đưa điện thoại cho tôi xem.
Đó là lịch sử trò chuyện trong nhóm chat phụ huynh của mấy học sinh kia.
Ảnh đại diện của Trang Đàm Tự nằm chình ình trong đó.
Anh ta quả thật đã đến trường vào ngày hôm sau.
Nhưng không phải đến để đòi lại công bằng cho con trai.
Anh ta thương lượng với phụ huynh của đám học sinh kia, nhận năm vạn tệ tiền hòa giải, ký giấy thỏa thuận không truy cứu nữa.
Mấy đứa học sinh cấp hai đó đắc ý khoe khoang trong nhóm:
“Bố mẹ tao bảo rồi, đây là năm vạn tệ mua bao cát cho tao, để sau này tao muốn đánh lúc nào thì đánh, không đánh thì phí mớ tiền đó.”
“Người ta là bố mà còn bảo không quản nữa, chúng mình cứ thẳng tay mà phang thôi!”
Tôi ngồi sụp xuống, ôm chặt A Thanh vào lòng.
“Mẹ ơi,” giọng thằng bé nghèn nghẹt, mang theo tiếng khóc nức nở, “Bố có phải rất ghét con không?”
Tôi lắc đầu, định nói không phải, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt.
Tôi gọi xe đưa A Thanh đến bệnh viện, bác sĩ cấp cứu chẩn đoán là rạn xương cánh tay trái, xương sườn cũng có vết thương mới, cần phải nhập viện theo dõi.
Làm xong thủ tục nhập viện thì trời đã về chiều.
A Thanh được đẩy vào phòng bệnh, y tá tiêm thuốc giảm đau cho thằng bé, cuối cùng nó cũng yên tĩnh lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Tôi ngồi ngoài hành lang, dựa lưng vào tường, thở từng ngụm lớn.
Không được, tôi không thể gục ngã.
Nghĩ đến mẹ tôi cũng đang nằm ở bệnh viện này, tôi cố xốc lại tinh thần, định đi báo trước với bà chuyện tôi sắp ra nước ngoài.
Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi từ xa đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi ra từ phòng bệnh của mẹ tôi.
Là Trang Đàm Tự.
Anh ta quay lưng về phía tôi, tay cầm điện thoại, giọng đè rất thấp, giống như đang nói chuyện với ai đó.
“Đợi thêm một chút đi, mẹ cô ấy… vẫn đang do dự, nhưng cũng sắp rồi.”
Tôi dừng bước, áp người vào tường, không lên tiếng.
“Anh đã nói là A Thanh bị thương, bà ấy xưa nay luôn xót đứa cháu ngoại này nhất, kiểu gì cũng sẽ giao nhà ra thôi.”
“Bắc Mạt, phần tiền này anh…”
Anh ta chưa nói hết câu, bởi vì tôi đã từ sau bức tường bước ra.