Chương 18 - Khi Dòng Đời Rẽ Ngã
Cuối cùng tôi vẫn mở ra xem.
Thư không dài, vỏn vẹn một trang giấy.
“Lan Lan:
Anh không biết bức thư này có đến tay em không. Anh cất công tìm kiếm rất lâu mới có được địa chỉ của em.
Một năm rồi. Em đã rời đi được một năm.
Suốt một năm qua anh đã suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ về lúc chúng mình mới cưới, nghĩ về lúc A Thanh chào đời, nghĩ về lúc em đề nghị ly hôn. Anh lật đi lật lại những chuyện này trong đầu, nghĩ mãi, nghĩ mãi không ngừng.
Anh biết anh sai rồi. Không phải kiểu ‘anh biết anh sai rồi nhưng anh chẳng thấy mình sai ở đâu’, mà là một cái sai thực sự, sai triệt để, sai từ gốc rễ.
Anh không nên dây dưa với Bắc Mạt. Không nên đem hết tiền nhà cho cô ấy. Không nên nhận tờ năm vạn tệ đó. Không nên cầm thẻ bảo hiểm y tế của mẹ. Không nên lúc em cần anh nhất, lại không có mặt bên em.
Chuyện của mẹ… Cả đời này anh không bao giờ tha thứ cho chính mình. Anh biết em cũng không bao giờ tha thứ cho anh. Anh không cầu xin em tha thứ, anh chỉ muốn em biết rằng, ngày nào anh cũng sống trong sự hối hận. Mỗi một ngày.
Bắc Mạt đi rồi. Sang Canada. Trước khi đi, cô ấy có hoàn trả một phần số tiền đã mượn. Không nhiều, nhưng ít ra cũng chứng minh cô ấy vẫn còn lương tâm.
Anh gửi tiết kiệm số tiền đó, cộng thêm phần anh gom góp được năm nay, tổng cộng là mười hai vạn tệ. Anh biết chút tiền này chẳng bù đắp được gì, nhưng đây là tất cả những gì anh có thể làm.
A Thanh sao rồi em? Vết thương của con đã khỏi hẳn chưa? Con có cao lên chút nào không? Con còn hận anh không?
Lan Lan, anh không ép em quay về. Anh chỉ cầu xin em cho anh biết, hai mẹ con sống có tốt không.
Nếu em bằng lòng, hãy hồi âm cho anh nhé. Một chữ cũng được.
Trang Đàm Tự”
Tôi đọc xong bức thư, đặt lên bàn trà.
Bên ngoài trời đang đổ tuyết, trận tuyết lớn giống hệt trận tuyết tôi từng thấy ở New York một năm về trước. Những bông tuyết nhảy múa xoay tròn dưới vầng sáng của ngọn đèn đường, tựa như vô số những cánh bướm trắng muốt.
Tôi nhìn chằm chằm bức thư, nhìn rất lâu.
Rồi tôi cầm bút lên, viết vài dòng vào một tờ giấy nhớ.
“Chúng tôi sống rất tốt. Đừng đến tìm chúng tôi nữa.”
Tôi gấp đôi tờ giấy nhớ lại, bỏ vào phong bì, ghi địa chỉ của anh ta lên.
Hôm sau, tôi bỏ bức thư vào hòm thư bên đường.
Nhìn phong bì mỏng dính lọt thỏm vào trong khe hòm thư, lòng tôi bỗng trào dâng một sự bình yên kỳ lạ.
Không phải nhẹ nhõm, không phải thứ tha, cũng chẳng phải là khoái cảm sau khi trả thù.
Đơn thuần chỉ là sự bình yên.
Giống như một dòng sông, sau khi vượt qua thác ghềnh cuộn xiết, cuối cùng cũng êm đềm chảy vào đồng bằng rộng lớn. Dòng nước trở nên hiền hòa và sâu lắng, không còn xô bồ, không còn giãy giụa, cứ tĩnh lặng mà xuôi dòng về nơi nó phải đến.
Tôi quay bước trở về.
Mùa đông ở Boston lạnh buốt, gió tạt vào mặt đau rát như dao cứa. Nhưng tôi đã siết chặt chiếc khăn quàng cổ — một chiếc khăn quàng mới mua, màu đỏ thẫm, làm bằng len lông cừu, vô cùng ấm áp.
Là tự tôi mua cho chính mình.
Bằng chính những đồng tiền tôi tự tay làm ra.
Lại một năm nữa trôi qua.
Dự án của tôi bước vào giai đoạn then chốt, mỗi ngày tôi vùi mình trong phòng thí nghiệm mười mấy tiếng đồng hồ. A Thanh đã quen với nhịp sống này, tan học con sẽ tự đến thư viện làm bài tập, rồi ra công viên gần đó đá bóng, đợi tôi tan làm đến đón.
Con đã mười bốn tuổi rồi. Thời gian trôi đi nhanh thật.
Con cao lớn bổng lên, đã đứng ngang vai tôi. Giọng nói cũng bắt đầu vỡ, không còn thứ giọng trẻ con lanh lảnh nữa, mà mang theo âm sắc trầm khàn đặc trưng của một thiếu niên.
Tiếng Anh của con đã giỏi hơn tôi rất nhiều, thỉnh thoảng còn chỉnh phát âm cho mẹ.
“Mẹ ơi, không phải là ‘re-SEARCH’, mà là ‘REE-search’. Trọng âm rơi vào âm tiết đầu ạ.”
“Rồi rồi, REE-search. Được chưa ông tướng?”
“Cũng tạm ổn ạ.” Thằng bé ra vẻ gật gù, rồi bật cười.
Nụ cười của con vẫn đẹp như vậy, đôi mắt cong cong, tựa như chứa cả dải ngân hà lấp lánh.
Một ngày nọ, con đi học về, cặp sách còn chưa kịp bỏ xuống đã chạy đến trước mặt tôi.
“Mẹ ơi, trường con có một hoạt động, cần phụ huynh tham gia.”
“Hoạt động gì thế con?”
“Ngày hội hướng nghiệp ạ. Mỗi bạn học phải dẫn một phụ huynh đến giới thiệu về nghề nghiệp của mình.”
“Thế con dẫn ai đi?”
“Đương nhiên là dẫn mẹ rồi.” Con đáp, “Con muốn cho các bạn xem, mẹ con là một nhà khoa học.”
Tôi sững lại một chút, rồi mỉm cười.
“Được. Mẹ sẽ đi.”
Vào ngày hội hướng nghiệp đó, tôi mặc một chiếc áo blouse trắng tinh tươm, mang theo vài dụng cụ thí nghiệm nhỏ đến trường của A Thanh.
Trong lớp có hơn hai mươi đứa trẻ, cùng các bậc phụ huynh của chúng. Có người là luật sư, có người là bác sĩ, có người là lính cứu hỏa, có người là thu ngân siêu thị.
Đến lượt tôi lên bục, tôi hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước.
“Chào mọi người, tôi là Nguyễn Thu Lan, mẹ của Trang Thanh. Tôi là một nhà nghiên cứu chỉnh sửa gen.”
Tôi lấy ra một mô hình cấu trúc chuỗi xoắn kép DNA, giải thích cho lũ trẻ hiểu gen là gì, chỉnh sửa gen là gì, và tại sao chúng ta lại phải chỉnh sửa gen.