Chương 12 - Khi Dòng Đời Rẽ Ngã
Bàn tay A Thanh nhỏ bé, lành lạnh, nhưng nắm rất chặt tay tôi.
Gió trên bến rất to, thổi tung bay mái tóc của A Thanh. Thằng bé nheo mắt nhìn về hướng đường ray kéo dài tít tắp, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Đoàn tàu tiến vào bến, tiếng ầm ĩ chói tai át lấp mọi âm thanh khác.
Tôi đưa A Thanh lên tàu, tìm chỗ ngồi, cất gọn hành lý. Toa tàu khá vắng, xung quanh không có hành khách nào khác.
A Thanh dựa sát vào cửa sổ, ngắm nhìn bến tàu, bỗng nhiên hỏi: “Mẹ ơi, bố sẽ đến tìm chúng ta chứ?”
Tôi ngẫm nghĩ một chốc: “Không đâu.”
“Tại sao ạ?”
“Bởi vì bố không biết chúng ta đi đâu.”
“Vậy lỡ như bố không tìm thấy chúng ta, rồi sẽ sốt ruột thì sao?”
Tôi im lặng một lát: “A Thanh, con vẫn mong bố đến tìm chúng ta sao?”
Thằng bé nghĩ ngợi hồi lâu, rồi lắc đầu.
“Không muốn nữa.”
“Bởi vì bố đến cũng vô ích thôi.” Giọng thằng bé rất khẽ, “Bố rồi cũng sẽ lại đi tìm cô kia. Sẽ lại không đón con đi học về. Sẽ lại…”
Thằng bé không nói hết câu, nhưng tôi hiểu nó muốn nói gì.
Lại tiếp tục khiến con thất vọng.
Đoàn tàu lăn bánh. Khung cảnh ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau, bến tàu, sảnh chờ, đường chân trời của thành phố phía xa xa, từng chút từng chút nhỏ bé dần, mờ nhạt dần, cuối cùng biến mất dưới đường chân trời.
Tôi tựa đầu vào lưng ghế, khép hờ đôi mắt.
Trong đầu bỗng xẹt qua một hình ảnh. Đó là năm A Thanh ba tuổi, Trang Đàm Tự đưa thằng bé ra công viên chơi, nó cưỡi cổ Trang Đàm Tự, hai bàn tay nhỏ bé túm lấy tóc anh ta, cười khúc khích. Trang Đàm Tự đau đến mức nhăn nhó, nhưng vẫn tươi cười nói: “Con trai nhẹ tay thôi, bố sắp bị con túm hói cả đầu rồi.”
A Thanh không chịu buông, cười càng giòn giã hơn.
Hôm đó nắng rất đẹp, trên bãi cỏ có rất nhiều người thả diều, có một con diều màu đỏ bay rất cao, dây sắp thả hết đến nơi. A Thanh chỉ tay vào con diều đó la hét: “Bố ơi! Bố ơi! Con cũng muốn! Con cũng muốn thả diều!”
Trang Đàm Tự nói được, ngày mai bố sẽ mua cho con.
Ngày mai.
Ngày mai của anh ta, mãi mãi cũng chẳng bao giờ đến.
Tôi mở mắt ra, trời bên ngoài đã tối mịt. A Thanh tựa đầu vào vai tôi ngủ thiếp đi, nhịp thở đều đặn, khóe miệng khẽ nhếch, dường như đang chìm đắm trong một giấc mơ ngọt ngào.
Tôi cúi đầu nhìn khuôn mặt con, khuôn mặt gần như sao y bản chính từ Trang Đàm Tự.
A Thanh giống anh ta quá. Cùng một ánh mắt, cùng một sống mũi, cùng một khuôn miệng. Nhưng đôi mắt của A Thanh thuần khiết hơn anh ta, trong trẻo hơn anh ta, ấm áp hơn anh ta.
Lúc A Thanh cười, đôi mắt cong cong, tựa như chứa đựng cả một dải ngân hà.
Lúc Trang Đàm Tự cười, đôi mắt cũng cong lên như thế, nhưng cái nét cong đó, bây giờ nhớ lại, có lẽ chỉ là một sự xã giao mang tính thói quen mà thôi. Nụ cười của anh ta, chưa bao giờ thực sự dành cho tôi. Nụ cười anh ta trao cho Lâm Bắc Mạt, mới là sự chân thật nhất.
Tôi từng thấy ánh mắt anh ta nhìn Lâm Bắc Mạt. Dịu dàng, đắm đuối, mang theo một tia sáng cẩn trọng, trân quý đến mức gần như sùng đạo.
Ánh mắt đó, anh ta chưa từng dành cho tôi.
Chúng tôi kết hôn mười hai năm, anh ta chưa từng dùng ánh mắt đó để nhìn tôi.
Trước đây tôi tưởng do anh ta hướng nội, không giỏi biểu đạt. Sau này tôi mới hiểu, không phải anh ta không giỏi biểu đạt, mà là anh ta không muốn biểu đạt điều đó với tôi.
Sự dịu dàng của anh ta, sự kiên nhẫn của anh ta, sự chung thủy của anh ta, cả lương tâm của anh ta — tất cả đều dâng trọn cho Lâm Bắc Mạt.
Còn tôi, thứ nhận được chỉ là chút cặn bã thừa thãi mà thôi.
Vậy mà tôi lại coi thứ cặn bã ấy như bảo vật vô giá, nâng niu gìn giữ suốt mười hai năm.
Thật nực cười.
Đoàn tàu băng băng lao đi trong bóng đêm, ánh đèn ngoài cửa sổ lần lượt vút qua như một dải ngân hà đang trôi chảy.
Tôi lôi điện thoại ra, liếc qua màn hình.
Có ba mươi bảy cuộc gọi nhỡ, đều do Trang Đàm Tự gọi tới.
Cùng với hàng chục tin nhắn.
“Lan Lan, em đang ở đâu? Em dắt A Thanh đi đâu rồi?”
“Em đừng làm anh sợ, nghe điện thoại đi có được không?”
“Anh biết anh sai rồi, em cho anh một cơ hội, chúng ta nói chuyện đàng hoàng lại đi.”
“Lan Lan, anh xin em, nghe điện thoại đi.”
“Vết thương của A Thanh còn chưa khỏi, em không thể dắt con chạy lung tung được.”
“Nguyễn Thu Lan, em mà dám đem A Thanh đi, anh sẽ không để em yên đâu!”
Tin nhắn cuối cùng gửi cách đây mười phút.
“Lan Lan, anh vừa ghé phòng bệnh của mẹ… Đồ đạc của bà đã bị dọn đi hết rồi. Trên tủ đầu giường có một mẩu giấy, là nét chữ của mẹ, ghi là ‘Lan Lan, mẹ không trách con’.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, những ngón tay run lên lẩy bẩy.
Là mẹ viết. Trước khi phát bệnh, trong khoảnh khắc ý thức cuối cùng, bà đã viết tờ giấy đó.
Bà biết có lẽ mình không qua khỏi.
Ý nghĩ cuối cùng của bà không phải là chửi bới Trang Đàm Tự, không phải là oán hận số phận bất công, mà là nói cho tôi biết, bà không trách tôi.
Bà sợ tôi tự trách bản thân. Sợ tôi cho rằng đó là lỗi của tôi. Sợ tôi sẽ vì chuyện này mà suy sụp ngã quỵ.
Đến tận lúc chết, bà vẫn nghĩ cho tôi.
Vậy mà tôi còn chẳng kịp nhìn mặt bà lần cuối.
Tôi tắt màn hình điện thoại, tựa đầu lên cửa sổ toa tàu, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.