Chương 6 - Khi Định Mệnh Gọi Tên
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
Thân hình cao ráo, gầy gò nhưng cứng cáp.
Chàng mặc một bộ võ phục gọn gàng, không đeo vật gì rườm rà, chỉ có vài bao đao ngắn dài đeo bên thắt lưng, lộ ra chuôi đao, khiến khí thế quanh người bỗng trở nên sắc bén nguy hiểm.
Ta dừng bước, đứng cách một đoạn, gọi chàng: “Đô úy đại nhân.”
Nếu là trước kia, mặc ta lạnh nhạt ra sao, Tần Chiêu vẫn sẽ không màng tiến lại gần.
Nhưng lúc này, chàng không còn cố xóa bỏ khoảng cách nữa, ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, khẽ nói: “Lạc cô nương, đã lâu không gặp.”
Không lâu đâu.
Ít nhất, khi ta rời trấn Đình An, ta đã nghĩ, sẽ không gặp lại nữa.
Ta đáp lại bằng một nụ cười nhạt.
Thấy ta cười, chàng khựng lại, rồi mở miệng giải thích: “Cô nương là ân nhân cứu mạng ta, lần này ra mặt giúp cô, chỉ là để trả ơn, không có ý gì khác.”
Ta đáp: “Tạ ơn đại nhân.”
Tần Chiêu gật đầu: “Về sau nếu gặp khó khăn, cô cứ đến phủ Đô úy tìm ta.”
Ta nói: “Được.”
Không còn lời nào.
Tần Chiêu cũng không nán lại, cáo từ rời đi, mũi chân khẽ điểm, nhún người nhảy qua tường biến mất.
14
Sau khi ổn định tại thành Lê Bình, ta đến Dược An Đường thăm lão gia Tề.
Biết thân phận ta, ông rất quan tâm chăm sóc, mỗi dịp lễ Tết đều sai người mời ta đến nhà chơi, đối đãi như cháu gái trong nhà.
Y quán của ta dần dần đứng vững nơi đất Lê Bình.
Người ngoài không rõ nội tình đều nghĩ, người chống lưng cho ta là Dược An Đường.
Không trách họ đoán sai.
Bởi vì Tần Chiêu chưa từng một lần bước vào y quán.
Dù có cưỡi ngựa đi ngang qua chàng cũng không liếc mắt, như thể giữa đôi ta chưa từng quen biết.
Đây cũng là lý do ta không dời khỏi Lê Bình.
Nói ra cũng thật chua chát.
Kiếp trước, quãng thời gian này là hai năm mặn nồng sâu đậm nhất của ta và Tần Chiêu sau khi thành thân.
Còn kiếp này, dù ở trong tầm mắt nhau, lại như người xa lạ.
Đông qua hè tới, chớp mắt đã đến cuối năm.
Tuyết đầu mùa lớn như lông ngỗng.
Trên đường người qua lại thưa thớt.
Trời quá lạnh, chịu đựng qua mấy đợt rét, người đến khám bệnh cũng ít dần.
Ai nấy đều ru rú trong nhà.
Rảnh rỗi, ta ngồi trong dược phòng ở hậu viện, vừa sưởi ấm bên lò lửa, vừa đọc y thư mà lão gia Tề tặng.
Chợt nghe tiểu đồng mới thuê gọi: “Chủ nhân, có khách.”
Là khách.
Không phải bệnh nhân.
Ta vội đứng dậy, chỉnh trang y phục, vén rèm bước ra.
Ngoài cửa, thân ảnh cao lớn ấy cầm ô, giữa màn tuyết bay đầy trời, đứng yên dưới mái hiên ngói xanh.
Hôm nay chàng hiếm khi khoác lên người bộ đồ trắng, đến áo choàng phủ vai cũng viền vàng tinh xảo, dường như hòa làm một với khung cảnh tuyết trắng.
Chỉ có đôi môi đỏ rực và cặp lông mày sắc sảo, mờ mịt hiện ra giữa màn tuyết mờ ảo, làm nhòa đi phần lớn vẻ nghiêm lạnh trên gương mặt chàng.
15
Trong căn phòng ấm áp, ta và Tần Chiêu ngồi đối diện.
Bên tay có một chén trà.
Cuốn y thư ta đang đọc dang dở, một nửa đã xem được cuộn lại, bị đè dưới nửa còn lại.
Ta rót trà cho Tần Chiêu, bình thản hỏi chàng đến vì việc gì.
Chàng nói, chàng vừa được thăng chức, không lâu nữa sẽ lên kinh nhận nhiệm vụ.
Ta đáp: “Chúc mừng.”
Ngẫm lại, kiếp trước và kiếp này, rất nhiều chuyện đã âm thầm thay đổi.
Trước kia, sau khi ta theo Tần Chiêu về kinh, chàng chỉ ở lại đó làm việc, chưa từng lập công diệt phỉ, nên cũng chẳng được thăng làm Đô úy.
Chàng chỉ là một thân vệ đắc lực dưới tay Thái tử, tuy được trọng dụng nhưng không phải trọng thần triều đình.
Nhưng nay, nhờ lập công dẹp loạn, Thái tử thuận thế đề bạt chàng làm Đô úy một quận, nắm thực quyền binh mã trong tay.
Vị thế của chàng đã không thể đem ra so sánh với thân phận vệ sĩ nhỏ nhoi thuở trước.
Lần này hồi kinh, chắc chắn cũng không còn là chức vị nhàn tản.
Những chí hướng bị chôn vùi ở kiếp trước, đến kiếp này, Tần Chiêu cuối cùng cũng được thỏa lòng.
Ta đang mải miết suy nghĩ, thì nghe thấy Tần Chiêu hỏi: “Y quán của nàng có định mở tới kinh thành không?”
Ta lắc đầu.
Không phải không thể, mà là không muốn.
Tần Chiêu ôm tay trước lò sưởi, vẻ mặt không rõ là buồn hay vui.
Sưởi ấm một lát, chàng mới như ngộ ra: “Ta đã căn dặn thuộc hạ, nếu nàng gặp khó khăn ở Lê Bình, cứ tìm họ, bọn họ đều sẽ giúp.”
Ta nói: “Đa tạ.”
Chuyện đã nói xong, lý ra nên ai đi đường nấy.
Tần Chiêu lại hỏi ta: “Bên ngoài tuyết lạnh, ta có thể ngồi thêm một lúc không?”
“Đại nhân cứ tự nhiên,” ta đứng dậy muốn rời đi, “ta còn việc phải làm, không tiện tiếp khách.”
Một bàn tay thép giữ chặt lấy ta.
Ta quay đầu, chạm phải ánh mắt khiến người run rẩy.
Tần Chiêu ngẩng đầu nhìn ta.
Chàng mày kiếm mắt sáng, khi chăm chú nhìn ai đó, có thể khiến tim người ta đập loạn.
Lực nơi cổ tay quá mạnh, ta giãy nhẹ một chút liền buông xuôi kháng cự.
Tần Chiêu đứng lên.
Bóng người cao lớn lập tức phủ lấy ta.
Lần này, là ta phải ngẩng đầu nhìn chàng.
Chàng cụp mắt, ánh nhìn chuyên chú, chẳng giống như vui vẻ gì.