Chương 7 - Khi Danh Tiếng Làm Đau
“Viện trưởng Vương.” Tôi cất tiếng.
“Bà còn nhớ trước đây bà từng nói phải ‘tránh điều tiếng’ không?”
Bà sững người, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên.
“Hiện tại tôi chỉ đang công tư phân minh. Với tư cách là người liên quan, bà nên tránh mặt.”
“Tô Tình!” Bà thét lên.
“Mẹ là mẹ của con! Sao con có thể nhẫn tâm như vậy! Sao con có thể trơ mắt nhìn mẹ đi vào chỗ chết!”
“Bà sắp chết rồi sao?” Tôi hỏi lại.
“Năm đó, khi ba của Thẩm Chu nằm trong ICU chờ cái stent kia, bà có từng nghĩ, ông ấy sắp chết không?”
“Những bệnh nhân bị thay vật tư trên bàn mổ, bà có từng nghĩ, họ sắp chết không?”
Từng câu từng chữ của tôi như những nhát dao đâm vào tim bà. Mặt bà trắng bệch, môi run rẩy, không thốt nổi thành lời.
“Viện trưởng Vương, lúc bà sai Thẩm Chu theo dõi tôi, bà có nghĩ rằng chính bà đã tự tay đưa chứng cứ đến tay tôi không?”
Tôi rút điện thoại, ấn nút phát. Giọng tự thú của Thẩm Chu vang vọng trong màn đêm.
Cơ thể Vương Tú Lan run lên bần bật, cuối cùng ngã quỵ trên mặt đất.
8
Quá trình xét xử diễn ra nhanh hơn mọi người tưởng tượng, bởi vì chuỗi chứng cứ quá hoàn chỉnh. Vương Tú Lan, Lâm Nhã, Thẩm Chu cùng tất cả những cái tên trong danh sách đều bị đưa ra trước vành móng ngựa. Tôi – với tư cách là nhân chứng then chốt – ra tòa làm chứng.
Hôm ấy, tôi mặc một bộ vest chỉnh tề, đứng trên bục nhân chứng. Bên dưới là những người từng là người thân, người yêu, và họ hàng của tôi. Giờ đây, tất cả đều mặc áo tù, đeo còng tay, sắc mặt ảm đạm. Tóc của Vương Tú Lan, chỉ trong vài tháng đã bạc trắng. Bà nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: có hối hận, có không cam lòng, và nhiều hơn hết là tuyệt vọng. Lâm Nhã từ đầu đến cuối cúi đầu, không dám nhìn tôi. Còn Thẩm Chu thì nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt căm hận như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tôi trình bày toàn bộ sự thật, công khai từng món nợ được ghi lại trong cuốn sổ kia. Khi thẩm phán tuyên án, cả phòng xử im lặng như tờ.
Vương Tú Lan, bị kết tội lạm dụng chức quyền, tham ô và nhận hối lộ, hình phạt cộng dồn, bị xử tù chung thân, tước bỏ quyền chính trị suốt đời.
Lâm Nhã, vì tham ô và chiếm dụng công vụ, bị xử 15 năm tù.
Thẩm Chu, do không phải công chức nhà nước nhưng nhận hối lộ và chiếm dụng công vụ, bị xử 10 năm tù.
Các đối tượng liên quan khác đều bị xử lý theo mức độ tội danh.
Sau khi tuyên án, họ bị cảnh sát dẫn ra ngoài. Khi đi ngang qua tôi, Vương Tú Lan vùng vẫy, vươn tay về phía tôi:
“Tiểu Tình… con gái của mẹ…”
Tôi không quay đầu lại.
Ba tôi – Tô Kiến Quốc, vì không trực tiếp tham gia mà chỉ biết mà không báo, nên được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng cũng bị khai trừ công chức. Chỉ sau một đêm, ông già đi hai chục tuổi.
Kết thúc phiên tòa, ông đứng chặn tôi trước cổng tòa án.
“Con hài lòng chưa?” – giọng ông khàn khàn.
“Ba à,” – tôi nhìn ông, “chuyện này không phải là con có hài lòng hay không. Đây là cái giá mà họ đáng phải trả.”
Ông cười thảm, lấy từ trong người ra một phong bì, đưa cho tôi:
“Là mẹ con… nhờ ba giao lại cho con.”
Nói xong, ông quay lưng bước đi, dáng người lảo đảo, cô quạnh và tàn tạ.
Tôi mở phong bì, bên trong là một bức thư tay và một cuốn album.
Thư là nét chữ nguệch ngoạc của mẹ. Trong thư, bà không cầu xin tôi nữa, cũng không mắng chửi gì. Bà chỉ kể lại một chuyện.
Bà nói, ngày tôi sinh ra, bà bị băng huyết khi sinh, suýt nữa chết trên bàn mổ. Mọi người đều vây quanh tôi, nói rằng đứa bé này xinh đẹp, sau này chắc chắn sẽ thành tài. Chỉ có bà, nằm trên giường bệnh, nhìn đứa bé nhỏ xíu trong lòng, lòng đầy sợ hãi.
Từ khi tôi đi học, tôi đã là “con nhà người ta”. Học sinh xuất sắc, đạt giải Olympic, luôn đứng đầu lớp. Khi tôi thi đậu vào trường y hàng đầu, mẹ mới chỉ là một bác sĩ điều trị. Khi tôi đăng bài SCI đầu tiên, bà vẫn đang chật vật tìm cách lấy bằng phó chủ nhiệm. Khi tôi trở thành bác sĩ chính mổ chính trẻ nhất ở Bệnh viện Tỉnh, bà mới vừa ngồi được vào ghế viện trưởng.
Bà viết:
“Tô Tình, mẹ ghen tỵ với con. Mẹ ghen với tài năng của con. Những điều con dễ dàng có được, là những thứ mẹ dùng cả đời cũng không với tới.
Mẹ sợ… sợ có một ngày tất cả mọi người chỉ nhớ đến bác sĩ Tô Tình, mà quên mất mẹ là ai.
Nên mẹ muốn bẻ gãy đôi cánh của con. Mẹ muốn con hiểu rằng không có mẹ, con chẳng là gì cả.
Mẹ tưởng đó là yêu – là một sự bảo vệ mang danh tình thân. Nhưng mẹ sai rồi.
Mẹ đã tự tay đẩy con ra xa, rồi lại coi một con rắn là báu vật.
Nếu được làm lại, mẹ thà chết trên bàn mổ ngày hôm đó.”
Cuối thư, chỉ có một dòng:
“Mẹ xin lỗi.”
Nước mắt tôi rơi xuống, thấm vào cuốn album.