Năm đó tranh cử Trưởng Khoa, mẹ tôi – khi ấy là Viện trưởng – đã thêm một quy định mới: người thân trực hệ phải xuống tuyến cơ sở ba năm.
Tôi nuốt nước mắt, về làm ở trạm y tế thị trấn, một ở ba năm trời.
Ngày trở lại thành phố, con gái nuôi của mẹ khoác chiếc áo blouse trắng của Trưởng Khoa,
trong tiệc đón gió cười tươi rói:
“Dì làm vậy là vì tốt cho chị, sợ người ta nói chị dựa hơi mà lên chức.”
“Còn em thì khác, em được phá lệ đề bạt là nhờ thực lực đó.”
Mẹ tôi cũng hiền từ gật đầu:
“Chúng ta phải tránh điều tiếng, con là con ruột, chịu chút thiệt thòi cũng nên.”
“Tiểu Nhã hoàn cảnh đáng thương, mẹ không giúp nó thì ai giúp?”
Tôi nhìn cảnh mẹ con từ ái ấy, bật cười.
Đã nói là phải tránh điều tiếng,
Cuối năm khi tôi đi thanh tra y tế,
thì cũng chỉ có thể công tư phân minh rồi!
Bình luận