Chương 4 - Khi Cửu Hoàng Tử Trả Thù
Mẫu thân đánh ta không sai.
Ta áy náy vô cùng.
Ta đem tờ giấy trên bàn học của hắn có dính những ký hiệu kỳ lạ mà ta đọc không
hiểu, cùng đống đồ đạc lộn xộn gạt sang một bên.
Rồi tìm một tờ giấy mới, cầm bút cẩn thận viết:
【Xin lỗi.】
Lạc khoản: 【Tạ Ninh.】
Cuối dòng ta còn vẽ thêm một khuôn mặt cười thật lớn.
Đồng thời để lại viên đá ngũ sắc vô cùng xinh đẹp của ta cho hắn coi như quà tạ
lỗi.
Đến tận lúc ta lén lút như một tên trộm rời khỏi Lãnh cung.
Vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Khác đâu.
Sau khi hồi phủ, mẫu thân cấm túc không cho ta ra ngoài nữa.
Ta cứ như vậy ngoan ngoãn ở nhà suốt nửa năm.
Cho đến khi bên ngoài truyền đến tin tức, Hoàng đế băng hà.
Mà Tân đế vừa mới đăng cơ…
Chính là Cửu hoàng tử Tiêu Khác…
08
Nghe được tin này.
Ta nhớ lại năm đó mình từng bắt nạt Tiêu Khác thế nào, trong lòng vừa kinh hãi
vừa sợ sệt.
Lập tức bỏ chạy đi tìm Triệu Hành.
Thế nhưng tỳ nữ đang chạy trốn trước cửa Thượng thư phủ nói cho ta biết, cả nhà
Triệu Hành đều đã bị Hoàng đế mới giết sạch rồi.
Ta sợ tới mức chân mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.
Đúng lúc này ca ca ta không biết từ đâu xuất hiện, một tay xách ta lên ngựa.
“Đã là lúc nào rồi mà còn dám chạy ra ngoài! Làm ca ca tìm muốn chết!”
Ta nhịn không được bắt đầu rơi nước mắt.
“A huynh, chúng ta tiêu đời rồi! Hu hu hu…”
Huynh ấy gõ một cái “cốc” lên đầu ta.
“Nói nhăng nói cuội cái gì thế.”
…
Kết quả sau khi về phủ.
Đúng là tiêu đời thật rồi.
Đã có một đội nhân mã bao vây Tạ gia chật như nêm cối.
Phụ thân và mẫu thân cũng bị nhốt trong phòng không ra được.
Ca ca ta lập tức cảnh giác, kéo ta ra sau lưng che chở.
“Các người định làm gì! Tạ gia ta chưa từng tham gia đoạt đích hay mưu phản, đã
thề tận trung với Tân hoàng, Bệ hạ làm thế này là có ý gì?!”
Lúc này, từ trên xe ngựa bước xuống một vị nữ quan dung mạo đoan trang ôn nhu.
Nàng ấy chỉ khẽ nhấc tay, lập tức có người xông tới kéo ca ca ra khỏi ta.
Nàng quay sang nhìn ta, cất lời:
“Tạ nhị tiểu thư, Bệ hạ cho mời, xin hãy đi cùng chúng ta một chuyến.”
Ta ngoái đầu nhìn ca ca đã bị hai mươi tên tráng hán đè chặt xuống đất không thể
động đậy.
Cứ như Tôn Ngộ Không bị đè dưới Ngũ Chỉ Sơn trong thoại bản vậy, thảm không nỡ
nhìn.
“Không được! Thả muội muội ta ra, có chuyện gì cứ nhắm vào ta đây này!”
Ca ca ta gấp đến mức hét khản cả cổ.
Ta lau nước mắt, nghẹn ngào hỏi: “Chỉ cần ta ngoan ngoãn đi theo các người, các
người sẽ buông tha cho người nhà của ta chứ?”
“Đó là đương nhiên.”
Ta nhìn ca ca lần cuối, hạ quyết tâm hi sinh vì đại nghĩa.
“Được, vậy ta đi theo các người!”
09
Bên trong xe ngựa.
Ta sợ hãi run rẩy co rúm lại.
Vị nữ quan tỷ tỷ vỗ nhẹ lên tay ta để an ủi.
“Tạ nhị tiểu thư, đừng sợ.”
“Tiêu Khác tại sao lại bắt ta, hắn định bắt nạt ta để báo thù như thế nào vậy?”
Ta rụt rè hỏi.
Nàng ấy nhíu mày.
“Chuyện này… hạ quan cũng không biết.” Nàng ấy chăm chú nhìn ta, “Nhưng mà Bệ
hạ đã sai hạ quan đến đón nhị tiểu thư, lại không dặn dò gì thêm, hẳn là sẽ
không làm hại người đâu, xin đừng sợ.”
Ta lén thở dài một tiếng.
Nàng ấy làm sao biết được năm xưa ta từng bắt nạt Tiêu Khác thế nào.
Ta cảm thấy Tiêu Khác sẽ không tha cho ta đâu, hu hu hu.
Xe ngựa lắc lư lộc cộc, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy con đường tiến cung sao
mà dài đến thế.
“Tỷ tỷ, Tiêu Khác hắn định bắt ta sủa tiếng chó Tiểu Hoàng sao?” Ta sụt sịt mũi,
lại nói: “Nhưng mà cái này cũng không sao, thi thoảng ở nhà ta cũng tự lén học
sủa, chơi vui lắm.”
Nữ quan lộ vẻ bất đắc dĩ, đưa chiếc khăn tay mang theo bên người cho ta lau nước
mắt.
“Chuyện của Bệ hạ, hạ quan không dám chen mồm vào, nhưng nhị tiểu thư cũng không
cần quá lo lắng, Bệ hạ ngài ấy không phải là người xấu.”
…
Nàng dẫn ta đến một cung điện hoa lệ rồi rời đi.
Ta ở bên trong từ lúc sợ hãi nơm nớp đến lúc chờ đợi tới buồn ngủ díp cả mắt.
Cuối cùng, đến chập tối.
Tiêu Khác cũng tới.
10
Ta và Tiêu Khác đã rất lâu không gặp nhau.
Hắn đứng ngược sáng nơi bậc cửa, trên người mặc long bào huyền sắc, thoạt nhìn
vô cùng uy nghiêm đáng sợ.
Tiêu Khác chậm rãi bước về phía ta, ta lập tức tỉnh cả ngủ, sợ hãi rụt người lùi
về sau.
“Tiêu Khác… Hoàng đế bệ hạ, đã lâu không gặp.”
Hắn ngồi xuống đối diện ta, tự rót cho mình một chén trà, âm u nở nụ cười lạnh:
“Bị ta bắt được rồi nhé!”
“Tạ Ninh, năm xưa nàng đối xử với trẫm tệ nhất, trẫm hiện tại phải hảo hảo suy
nghĩ xem nên trừng phạt nàng thế nào!”
Ta cố nén nước mắt, nặn ra một nụ cười lấy lòng:
“Xin lỗi, ta đã sớm nhận ra lỗi lầm của mình rồi. Hơn nữa sau đó ta cũng có tới
Lãnh cung tìm ngươi để xin lỗi, chỉ là ngươi không có ở đó…”
Hắn uống cạn chén trà, nhướng mày cười nhạt.
“Ta làm gì thấy bức thư xin lỗi nào của nàng. Huống hồ, xin lỗi mà có tác dụng
thì triều đình sinh ra Đại Lý Tự để làm gì?” Hắn cúi người sát lại gần ta, tiếp
tục đe dọa, “Nàng biết đám Triệu Hành chứ, bọn chúng đều đã bị ta giết sạch cả
rồi đấy!”