Chương 3 - Khi Cửu Hoàng Tử Trả Thù
05
Vài ngày sau.
Bọn Triệu Hành lại dắt ta theo để cùng đi bắt nạt Tiêu Khác.
Lúc chui vào Lãnh cung.
Tiêu Khác nhìn thấy ta trước, trong mắt hình như có một tia vui vẻ.
Nhưng ngay sau đó hắn nhìn thấy đám Triệu Hành theo sau ta, gương mặt liền trở
nên vô cảm.
“Tạ Ninh, ngươi không phải nói hôm nay ngươi nhất định sẽ biểu hiện tốt sao, hay
là ngươi lên trước đi?” Triệu Hành nói.
Ta gật đầu thật mạnh, lấy từ trong ngực ra gói điểm tâm bọc giấy dầu do chính
tay mẫu thân ta làm.
Cầm ném thẳng vào người Tiêu Khác, hung tợn nói:
“Cho ngươi ăn điểm tâm mẫu thân ta vừa làm xong, thơm chết ngươi!”
Tiêu Khác đón lấy gói điểm tâm rồi mở ra ăn, không nói tiếng nào.
Ta đắc ý nhìn về phía đám Triệu Hành.
“Thế nào? Ta tiến bộ rất lớn đúng không? Bây giờ ta đã rất biết cách bắt nạt
người khác rồi nhỉ?”
Mấy ngày trước ta luyện tập như vậy, đã bắt nạt Tiêu Khác thê thảm lắm đấy nhé.
Kết quả Triệu Hành chỉ hung hăng trừng mắt nhìn ta, dường như chẳng buồn nói
chuyện với ta nữa…
Hắn bước tới trước mặt Tiêu Khác, giật phăng gói điểm tâm trên tay hắn, ném
xuống đất rồi hung hăng giẫm đạp lên.
“Tiêu Khác, hai năm trước ở cung yến, ngươi vì ra mặt cho một tên thái giám mà
làm ta mất mặt, có từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay chưa?”
“Đợi đến ngày Thái tử biểu ca của ta lên ngôi, để xem ta làm sao xử tử ngươi!”
Ta nhìn những miếng bánh thơm phức do mẫu thân làm bị đạp nát bét lẫn lộn với
bùn đất, đau lòng đến không thở nổi.
Nhưng lại sợ tới mức không dám ho he tiếng nào.
Tiêu Khác cũng gắt gao nhìn chằm chằm vào những miếng bánh vụn nát dưới đất, ánh
mắt như được tôi trong băng tuyết.
“Ồ? Ta mạn phép chờ xem.”
Vì trước đây mỗi lần bị bắt nạt Tiêu Khác gần như không nói lời nào, hôm nay là
lần đầu tiên hắn phản kháng.
Đám Triệu Hành sửng sốt một giây.
Sau đó lại dùng những lời lẽ vô cùng khó nghe để mắng chửi hắn hồi lâu, thậm chí
còn đấm đá hắn, cuối cùng là nhổ nước bọt lên người hắn.
Ta cảm thấy có chút quá đáng, nửa chừng muốn xông ra cản, nhưng chẳng ai coi ta
ra gì.
Chỉ có Tiêu Khác đang bị đánh mắng, xuyên qua đám đông, nhìn ta bằng một ánh mắt
thật sâu.
Bọn Triệu Hành đánh mãi mới chịu dừng tay, dẫn ta rời đi.
Lúc ra khỏi Lãnh cung, Triệu Hành mất kiên nhẫn nhìn ta.
“Tạ Ninh, sau này ngươi không xứng chơi với bọn ta nữa.”
“A… tại sao?” Ta có chút tủi thân.
“Bởi vì ngươi chính là một kẻ…” Hắn khựng lại, “Không tại sao cả, tóm lại, bọn
ta cũng không bắt nạt ngươi, về nhà ngươi cũng đừng có nói xấu bọn ta với phụ
huynh của ngươi, nghe hiểu chưa?”
“Ồ, nghe hiểu rồi…”
06
Hôm đó ta thương tâm khóc lớn một trận.
Sau khi về nhà thì đổ bệnh luôn.
Nhưng cũng may là mẫu thân ta cuối cùng đã rảnh rỗi để về bồi tiếp ta.
“Dưỡng bao nhiêu ngày cuối cùng cũng khỏe lại rồi, làm nương sợ muốn chết.”
Ta nằm trên giường, dáng vẻ vẫn ủ rũ, không có tinh thần.
“Nương, con khỏe rồi thì người có phải lại bỏ mặc con, lại đi bận rộn nữa
không?” Ta nghịch nghịch hòn đá nhỏ xinh đẹp trong tay, “Đám bạn mới của con
cũng không thèm chơi với con nữa rồi, mọi người đều thật đáng ghét.”
Mẫu thân ta thở dài một hơi, bà từ ái nhéo nhéo má ta.
“Ninh nhi ngoan, Hoàng đế tuổi cao nhiều bệnh, hiện nay đang là thời điểm rối
ren, nương có rất nhiều chuyện phải lo liệu, đợi qua đợt này nương sẽ ở nhà cùng
con nhé.”
Bà vừa nói, lực tay nhéo má ta lại càng ngày càng mạnh:
“Khoan đã, con nói bạn mới là ai? Sao nương chưa nghe nói bao giờ?”
Ta đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc:
“Là đám Triệu Hành đó nương, con và bọn họ cùng nhau đi bắt nạt Cửu hoàng tử,
nhưng mà không vui chút nào, sau đó bọn họ cũng không cho con chơi cùng nữa.”
Sắc mặt mẫu thân ta càng ngày càng lạnh.
“Cửu hoàng tử Tiêu Khác? Con đi bắt nạt ngài ấy?!”
Ta nuốt nước bọt một cái, “Đúng vậy ạ, bọn Triệu Hành lấy đá ném hắn, con cũng
đánh hắn nữa, còn cho hắn uống sữa bò nóng định làm hắn nóng chết…”
Giọng ta càng ngày càng nhỏ, có chút chột dạ.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mẫu thân ta thô bạo sờ lên trán ta.
“Ừm, đã khỏi hẳn rồi.”
“Quế ma ma, đi tới thư phòng lấy thước kẻ của ta tới đây!”
Ta lập tức tỉnh cả ngủ, bật dậy như cái lò xo khỏi giường.
“Nương, người định làm gì…?”
“Mới nứt mắt ra đã học thói bắt nạt người khác rồi đúng không?!”
“Chỉ toàn kết giao với đám hồ bằng cẩu hữu không học thói tốt, lão nương hôm nay
phải hảo hảo giáo huấn con một trận!”
07
Hôm qua mẫu thân cầm thước đánh ta chạy trối chết khắp phòng.
Nên hôm nay ta đến để xin lỗi Tiêu Khác.
Ta mang tâm trạng thấp thỏm chạy tới Lãnh cung, nhưng hắn không có ở đó.
Ta lại đi vào trong phòng, cũng không thấy bóng dáng hắn đâu.
Cuối cùng ta bước tới trước bàn học của Tiêu Khác, đúng lúc này trên xà nhà
truyền tới mấy tiếng sột soạt.
Ta ngẩng đầu nhìn lên.
Trong Lãnh cung thế mà lại có chuột thật.
Hơn nữa trong phòng này lại vô cùng ngột ngạt, không hề mát mẻ như bên ngoài.
Tiêu Khác phải sống ở cái nơi quỷ quái thế này, hắn đã đáng thương như vậy rồi,
thế mà ta còn bắt nạt hắn.
Hu hu hu.