Chương 24 - Khi Cục Nợ Gặp Trùm Trường
Giáo viên chủ nhiệm cũng đến.
Thầy tặng tôi một cây bút đỏ, nói chúc tôi sau này chấm điểm Phó Nghiên Chu cả đời.
Mẹ Phó Nghiên Chu ôm lấy tôi, khẽ nói: “Chào mừng con về nhà.”
Ông Phó đứng bên cạnh, lén lau khóe mắt.
Cuối cùng ông ấy vẫn không lấy tấm séc ra.
Ông ấy chỉ tặng chúng tôi một cuốn album rất dày.
Trang thứ nhất, là bảng điểm đứng thứ bảy từ dưới lên năm đó của Phó Nghiên Chu.
Trang thứ hai, là bài thi đầu tiên tôi chấm điểm cho anh.
Trang cuối cùng, là ảnh cưới của chúng tôi.
Lúc hôn lễ kết thúc, Phó Nghiên Chu nắm tay tôi bước ra khỏi sảnh đường.
Ánh nắng đậu trên những bậc thềm.
Tôi bỗng nhớ lại nhiều năm về trước, tôi cũng từng đứng dưới bậc thềm.
Lúc đó tay tôi nắm chặt tờ bảng điểm nhăn nhúm, không biết mình sẽ bị ai đưa đi.
Bây giờ tôi rốt cuộc cũng hiểu.
Đời người, quan trọng nhất không phải là bị ai đưa đi.
Mà là sẽ có một ngày, có thể kiên định nắm lấy bàn tay mà mình đã chọn, bước đến nơi mà mình muốn đến.
Phó Nghiên Chu cúi đầu hỏi tôi.
“Cô giáo Ôn, đang nghĩ gì thế?”
Tôi cười nhìn anh.
“Nghĩ đến lần đầu tiên anh học thuộc từ vựng.”
Anh cau mày.
“Có thể đừng nhắc lại lịch sử đen tối đó được không?”
Tôi nói: “Không được.”
“Đó là sự khởi đầu của chúng ta.”
Anh khựng lại, rồi cũng bật cười.
“Vậy sau này tiếp tục nhé.”
Tôi siết chặt tay anh.
“Tiếp tục.”