Chương 10 - Khi Con Chó Gọi Tên Người Yêu Cũ
Thói quen của lính cứu hỏa.
Tôi rút ba tờ, xì mũi một cái, âm thanh cực lớn.
Anh không chê, chỉ đứng bên cạnh chờ tôi.
Chờ tôi lau mặt sạch sẽ xong, tôi hít sâu một hơi:
“Những gì anh vừa nói…”
“Đều là thật.”
“Em không hỏi thật hay giả. Ý em là… có phải anh biết chó tên gì từ lâu rồi không? Ngay từ lần đầu nó chạy tới trạm cứu hỏa anh đã biết rồi?”
Anh khựng lại.
“… Lần đầu em gọi nhỏ quá, anh không nghe rõ.”
“Vậy lần thứ hai?”
“Lần thứ hai Tiểu Lưu nói với anh nó tra đăng ký giấy phép nuôi chó, em khai tên là Vượng Tài.”
“Vậy anh tin à?”
“Không tin.” Anh nói. “Lúc em nói Vượng Tài, tông giọng cao lên ba độ, nhịp thở tăng nhanh, là đặc trưng nói dối điển hình.”
Tôi trợn mắt:
“Lính cứu hỏa các anh còn học cái này nữa à???”
“Lính cứu hỏa không học, nhưng hai năm trước lúc còn ở bên em, anh đã biết rồi. Khi em nói dối, tay phải sẽ túm vạt áo.”
Tôi cúi đầu nhìn tay phải của mình.
Đang túm gấu hoodie.
Lập tức buông ra.
“Nếu anh đã biết, sao không hỏi thẳng?”
“Anh hỏi rồi, chẳng phải em nói nó tên Vượng Tài à?”
“Vậy anh không thể ép hỏi thêm một chút sao?!”
Anh nhướng mày:
“Em muốn anh ép hỏi?”
“Em không có ý đó…”
“Ý em là em muốn anh vạch trần em.”
Tôi nghẹn lại.
Vì anh nói đúng.
Tôi đúng là muốn anh vạch trần tôi.
Như vậy tôi sẽ không cần tự mình nói ra câu đó.
Anh nhìn tôi, trong mắt có một thứ mà tôi quá quen thuộc.
Sự dung túng.
Trước đây anh cũng luôn như vậy.
Lúc tôi nổi nóng, giận dỗi, vô lý, anh chưa từng cãi nhau. Anh chỉ dùng ánh mắt này nhìn tôi, đợi tôi tự làm loạn đủ rồi lại dỗ tôi.
Ngày xưa chính vì anh quá tốt, tốt đến mức tôi sợ mất anh, nên tôi chạy trước.
“Tô Niệm,” anh mở lời, giọng hạ rất thấp, “anh không ép em nói. Nhưng anh muốn nói với em hai chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Thứ nhất, năm nay anh đã thi được chứng chỉ chỉ huy viên loại B, đã chuyển từ vị trí chữa cháy tuyến đầu sang vị trí giám sát phòng cháy. Sau này chủ yếu làm kiểm tra an toàn phòng cháy và tuyên truyền, không thường vào hiện trường cháy nữa.”
Tôi sững người.
“Anh… chuyển khi nào?”
“Nửa năm trước.”
“Vì sao?”
Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi này, mà nói tiếp chuyện thứ hai:
“Thứ hai, chiều hôm con Golden của em lần đầu chạy đến trạm cứu hỏa, anh trực ban. Lúc nó vào, anh vừa hay đang ở cổng. Nó lao tới đâm vào chân anh, anh ngồi xuống nhìn thẻ tên của nó.”
Tim tôi đập nhanh hơn.
“Trên thẻ ghi ‘Lục Diễn’, bên dưới còn khắc một dòng chữ nhỏ.”
Mặt tôi lập tức mất hết máu.
Dòng chữ đó.
Là tôi thêm vào lúc khắc thẻ tên.
Tôi tưởng sẽ không bao giờ có ai thấy.
Vì chữ rất nhỏ, chỉ khi lật mặt sau thẻ tên mới nhìn thấy.
Dòng chữ đó là:
“Đợi anh về nhà.”
Khi đó tôi vừa uống rượu, vừa thêm ba chữ ấy trên trang đặt làm thẻ tên của cửa hàng thú cưng.
Thêm xong liền khóc.
“Anh nhìn thấy hết rồi.” Giọng tôi khàn đi.
“Thấy hết rồi.”
Gió thổi qua hàng cây ngân hạnh trong công viên, phát ra tiếng xào xạc.
Con Golden nằm dưới đất, mắt nhìn từ tôi sang anh, rồi từ anh sang tôi, đuôi vẫn nhẹ nhàng ve vẩy.
Tôi cố hít mũi:
“Vậy sao anh không nói sớm?”
“Vì anh muốn chờ em sẵn sàng đối diện.” Anh nói. “Lúc chia tay em nói không chịu nổi cảm giác lo lắng, anh hiểu. Cho nên anh chuyển mình sang vị trí an toàn hơn trước, rồi mới tới tìm em.”
“Anh chuyển vị trí vì em?”
“Một phần.” Anh nói. “Một phần khác là vì anh cũng muốn sống lâu hơn một chút. Trước đây anh nghĩ xông vào đám cháy là trách nhiệm, bây giờ anh nghĩ sống sót bước ra mới là trách nhiệm.”
Tôi cắn môi, nước mắt lại bắt đầu trào ra.
Anh thở dài, lấy trong túi ra gói khăn giấy thứ hai.
“Anh mua hết khăn giấy trong siêu thị rồi à?” Tôi vừa xì mũi vừa nói.
“Mua hai gói. Dự đoán em sẽ khóc.”
“Anh dự đoán em…” Tôi nghẹn lại. Đến cái này anh cũng dự đoán?”