Chương 4 - Khi Cô Là Thế Thân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Vậy mẫu thứ ba,” tôi chiếu hình ảnh cuối cùng, “Mẫu này khá đặc biệt. Bề ngoài chỉ là một vòng bạch kim trơn bình thường, nhưng mặt trong được nạm mười hai viên kim cương vụn, mỗi viên kim cương đều khắc một chữ cái, ghép lại thành một câu.”

“Câu gì?”

“Only you in my heart.” Tôi chậm rãi đọc “Em là duy nhất trong tim anh.”

Mắt Thẩm Thanh Vi sáng rực lên.

“Cái này được! Lấy cái này!” Cô ta ghé sát màn hình, “Nhưng chữ khắc mặt trong, tôi muốn tự mình quyết định.”

“Tất nhiên là được. Thẩm tiểu thư muốn khắc gì?”

Thẩm Thanh Vi cười ngọt ngào: “Khắc ‘Phó Hàn Xuyên mãi mãi yêu Thẩm Thanh Vi’ — bằng tiếng Trung, phải rõ nét, phải khiến người ta nhìn một cái là thấy ngay.”

Tôi gõ bàn phím ghi chú: “Vâng. Ngoài ra, mặt trong của nhẫn còn có thể khắc laser, ví dụ như ngày kỷ niệm, hoặc…”

“Khắc ngày 7 tháng 12 năm 2023.” Thẩm Thanh Vi ngắt lời tôi, “Ngày hôm đó Hàn Xuyên chính thức cầu hôn tôi.”

Ngày 7 tháng 12 năm 2023.

Đó là ngày thứ bảy sau khi tôi “chết”.

Phó Hàn Xuyên lúc “xương cốt tôi còn chưa lạnh”, đã dùng chiếc nhẫn gia truyền của nhà họ Phó, cầu hôn Thẩm Thanh Vi.

Móng tay tôi cắm phập vào lòng bàn tay, cơn đau giúp tôi giữ được tỉnh táo.

“Một ngày rất lãng mạn.” Tôi nói, “Thẩm tiểu thư, kích cỡ nhẫn cần cô cung cấp một chút.”

“Tôi gửi cho cô.” Thẩm Thanh Vi gõ vài cái trên màn hình, “Đúng rồi, nhà thiết kế Lâm cô đang ở Nam Thành đúng không? Tháng sau tôi qua đó thử bản bán thành phẩm, có tiện gặp mặt không?”

“Đương nhiên là tiện.” Tôi mỉm cười, “Lúc nào cũng sẵn sàng đón tiếp.”

Sau khi tắt video, tôi dựa lưng vào ghế, sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Chị Châu đẩy cửa bước vào, đưa cho tôi một ly cà phê nóng: “Sao rồi? Vị đại tiểu thư đó có khó chiều không?”

“Cũng được.” Tôi nhận lấy ly cà phê, “Chị ơi, làm xong đơn này, em muốn xin nghỉ phép dài hạn.”

“Đi đâu?”

“Về Bắc Thành một chuyến.” Tôi nhìn kích cỡ nhẫn Thẩm Thanh Vi vừa gửi trên màn hình — size 12, to bằng ngón tay tôi, “Xử lý một số… chuyện cũ.”

Chị Châu nhìn tôi chằm chằm vài giây, thở dài: “Sơ Ảnh, chị không biết quá khứ của em đã xảy ra chuyện gì, nhưng chị nhắc nhở em một câu — đừng đối đầu trực diện với người có tiền, chúng ta không chơi lại họ đâu.”

“Em không đối đầu trực diện.” Tôi nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trên đầu lưỡi, “Em chỉ đi lấy lại những thứ thuộc về mình thôi.”

Tối hôm đó, tôi đăng nhập vào email cũ đã nửa năm không dùng.

Trong hộp thư đến có 127 email chưa đọc tất cả đều từ Phó Hàn Xuyên. Thời gian kéo dài từ tháng Mười hai năm ngoái đến tháng Sáu năm nay, trung bình mỗi ngày một email.

Những email đầu tiên vẫn mang giọng điệu ra lệnh:

“Lâm Vãn, về ngay lập tức.”

“Đừng ép tôi phải đi tìm cô.”

“Bên phía bố mẹ cô tôi đã đánh tiếng rồi, họ sẽ không giúp cô đâu.”

Sau đó giọng điệu bắt đầu thay đổi:

“Cô đi đâu rồi? Dì Vương nói cô không mang theo bất cứ thứ gì.”

“Cảnh sát Nam Thành nói không tìm thấy thi thể nào có đặc điểm phù hợp… Rốt cuộc cô đang giở trò gì?”

“Lâm Vãn, về đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Hai tháng gần đây, nội dung email ngày càng kỳ lạ:

“Hôm nay anh đến quán cà phê em thích nhất, ông chủ nói em rất lâu không đến.”

“Cây sen đá em trồng chết rồi, anh quên tưới nước.”

“Thanh Vi nói nhẫn cưới phải khắc chữ, anh nhớ ra trước đây em cũng thích khắc chữ lên đồ vật.”

Email cuối cùng được gửi cách đây ba ngày:

“Anh mơ thấy em rồi. Mơ thấy em cả người toàn máu, hỏi anh tại sao lại đẩy em.”

“Lâm Vãn, ngày hôm đó anh không cố ý. Vết thương ở chân Thanh Vi tái phát, anh quá sốt ruột… Em về đi, chúng ta làm lại từ đầu.”

Tôi nhìn những email này, dạ dày quặn lên một trận buồn nôn.

Phó Hàn Xuyên, bây giờ anh giả vờ thâm tình cho ai xem?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)